Drakengard 3 Lore – The Crazy Sisters
Type
Release Date
Category
Không thể tin được mình đang thật sự làm điều này nhưng nó đây, bài viết về khởi nguyên của series Drakengard / Nier. Bài viết này sẽ gồm hai phần, không phải do game quá dài mà phần nào đó ngược lại, game quá ngắn, quá ít thông tin để người chơi có thể hiểu hết những điều đã thấy trong game.
Trước khi bước vào Drakengard 3 ta cần nắm được những nét cơ bản về thế giới và nhân vật, những điều đáng tiếc thay lại không hề được nhắc đến trong game mà chỉ có qua một loạt những truyện ngắn, manga bên lề cùng nhiều DLC ra mắt sau này. Một phần nguyên nhân là bởi ngân sách hạn hẹp của studio. Phần khác cũng là ý định của Yoko Taro, ông muốn cốt truyện mơ hồ hơn, thúc đẩy người chơi tìm tòi về những bí ẩn đọng lại, về ý nghĩa đằng sau các manh mối rải rác trong game. Ông không muốn một tựa game chỉ kéo dài vỏn vẹn chục giờ đồng hồ rồi vĩnh viễn nằm lại trên giá và dần phai nhòa trong tâm trí người chơi. Bên cạnh các novella cũng có 2 manga được xuất bản ở thị trường Nhật Bản được viết bởi Emi Nagashima dưới sự giám sát của Yoko Taro. Manga đầu tiên, Drag-On Dragoon: Utahime Five, đặt bối cảnh trước các sự kiện trong game, tập trung nói về các cô em gái của Zero. Manga còn lại là Drag-On Dragoon: Shi ni Itaru Aka và là hậu bản của Drakengard 3, kể tiếp câu chuyện sau branch A.
Yoko Taro từng nói ông làm “những tựa game kỳ quặc cho những con người kỳ quặc”. Và đương nhiên, Drakengard 3 không phải ngoại lệ. Ra đời vào dịp sinh nhật 10 tuổi của phần game đầu, là thành viên thứ tư trong series, ấy vậy mà Drakengard 3 lại là tiền bản của tất cả.
Một chút thông tin ngoài lề. Bạn có biết ban đầu game được ấn định mang tên Drakengard 4 thay vì Drakengard 3 chứ? Yoko định sẽ lấy bối cảnh học đường tại Nhật Bản thời hiện đại, kể về một nhóm học sinh truy tìm “tựa game bị đánh cắp Drakengard 3.” Nhân vật chính của chúng ta là một cô gái có khả năng gọi rồng từ chiếc smartphone của mình. Nhưng rất tiếc (hoặc may thay), Square Enix không đồng ý với đề xuất này. Trước khi nói về game mình cần nhấn mạnh một điều, nếu bạn đến đây kiếm tìm một trải nghiệm NieR, bạn có thể sẽ thất vọng. Thế giới của Drakengard không có các câu chuyện thương tâm, những trái ngang khiến bạn day dứt như NieR. Không, Drakengard là vùng đất điên rồ với những con người điên rồ làm những chuyện điên rồ vì những lý do cũng hết sức điên rồ.
Drakengard 3 không phải siêu phẩm, nó không có mác “game của năm,” cũng hiếm người coi nó là một game hay luôn. Nhưng với mình nó luôn có một vị trí rất đặc biệt vì tuyến nhân vật cùng dàn soundtrack. Có một câu nói về franchise này mình khá đồng tình: “No matter how much you hate yourself Drakengard hates you more”. Và thật vậy. Vấn đề lớn nhất mà Drakengard 3 mắc phải chính là hiệu năng, game rất hay trồi sụt fps, đôi khi xuống một chữ số khi có sự góp mặt của nhiều hơn bất kỳ một hiệu ứng cháy nổ nào trên màn hình. Kế đến là sự lặp lại của màn chơi, kẻ địch và nhiệm vụ phụ. Có vẻ như với kinh phí hạn hẹp thì việc tái sử dụng một model lính và tô màu xám cho nó là cách tối ưu nhất chăng? Nhiệm vụ phụ đã có thể tẻ nhạt hơn nếu không có gameplay và các bản nhạc nền kéo lại phần nào, đặc biệt là khi kích hoạt Intoner Mode. Đây là một bước trượt dài so với người tiền nhiệm ra mắt 4 năm trước, khi mỗi side quest đều đưa ta tới làm quen và yêu mến, đôi khi là tiếc thương một nhân vật lần đầu gặp chỉ vỏn vẹn trong ít phút.
Sau những điểm trừ trên mà bạn vẫn còn hứng thú với game thì mình thật sự khuyên bạn nên chơi với phiên bản lồng tiếng Nhật để có trải nghiệm tốt nhất bởi hai Zero của hai bản lồng tiếng là hai Zero khác hẳn nhau. Và không, mình không trách Tara Platt, người lồng tiếng cho Zero phiên bản tiếng Anh, cô đã làm rất tốt vai trò của mình với script được giao. Lỗi ở đây nằm ở nhóm bản địa hóa game, cụ thể hơn là chỉ đạo lồng tiếng. Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai Zero nằm ở thái độ và cách truyền tải câu nói của mỗi người. Nó còn là vấn đề lớn hơn khi cô là nhân vật chính, người chúng ta bị trói buộc suốt gần như toàn bộ thời lượng game. Zero là một cô gái lạnh lùng xa cách, mọi thứ xung quanh cô đều toát lên vẻ mệt mỏi chán chường. Cô coi việc giao tiếp với con người là một gánh nặng và chọn cách hiệu quả nhất, đa phần cũng là ngắn nhất, để đạt được điều mình muốn – giết bất cứ ai cản đường. Zero không trở thành một sát thủ vô cảm như cô hiện tại do cô muốn chứng tỏ mình giỏi chém giết với cả thế giới, cô làm vậy đơn giản chỉ để sống sót. Cô không phải sinh vật phức tạp nhất con người từng chứng kiến, ngược lại, chính sự thẳng thắn, đơn giản đến ngây ngô là thứ khiến mình yêu mến nhân vật này. Qua bản lồng tiếng Zero biến thành một cô gái khó tính, cục cằn, lỗ mãng căm ghét mọi thứ và sẵn sàng hét vào tai bạn cả ngày. Đồng ý là điều này đã khá hơn rất nhiều ở nửa cuối nhưng ấn tượng ban đầu là thứ rất quan trọng. Mình nói vậy không có nghĩa cô ngoan hiền lễ phép ở bản Nhật. Zero gốc vẫn văng tục, vẫn giận giữ, nhưng cách cô dằn từng chữ lại hết sức dịu dàng và trìu mến. Phiên bản tiếng Anh cũng khiến ta hiểu sai mục đích thật sự của cô, Zero giết các chị em mình do cô cảm thấy tội lỗi và muốn sửa sai chứ không phải vì vui thú khi giết người.
Nhân vật phản diện chính của Drakengard không phải tên tâm thần với âm mưu hủy diệt thế giới, cũng chẳng phải thực thể hắc ám nào mà chỉ là một bông hoa kỳ dị trắng muốt tưởng chừng vô hại. Chẳng ai hay bông hoa ấy thực sự từ đâu đến hay nó làm được gì trừ việc nó là kết quả của một dạng ma thuật hắc ám. Dẫu sao điều đó cũng chẳng quan trọng, ta chỉ cần biết bông hoa là kẻ ác và nó muốn hủy diệt thế giới, vậy là đủ.
Giờ thì ta cùng tìm hiểu về biên niên sử Drakengard nhé. Biên niên sử này được ghi chép lại bởi một nhân vật rất thú vị và quan trọng trong cả vũ trụ Drakengard / NieR, tuy nhiên những gì chúng ta biết về cô lại không thật sự nhiều, cô là Accord.
Drakengard 3, câu chuyện về máu lửa, câu chuyện về những bài hát, câu chuyện về sáu chị em điên khùng bị số phận trói buộc tiêu diệt lẫn nhau. Những sự kiện trong game đặt trước Drakengard 1 gần 100 năm, khởi đầu bằng một chuỗi thảm hoạ.
856 là một năm khó quên với loài người khi một loạt những trận động đất khủng khiếp cùng nhiều biến cố kỳ lạ cùng xảy ra trên toàn toàn thế giới. Qua một đêm, cư dân quần đảo Iberia ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của một thành phố bí ẩn. Sau này chuỗi biến cố được nhắc lại với cái tên “Đại Sụp Đổ”. Đại Sụp Đổ đồng thời cũng gây ra hiện tượng phân tách đa thế giới, khiến dòng thời gian chia nhánh, kéo theo đó là sự xuất hiện của loài rồng và các sinh vật đến từ thế giới khác mang tên Watcher hay Angel. Trong vài năm, đế chế Roman hùng mạnh nhanh chóng bị hủy diệt dưới ngọn lửa của loài rồng. Lằn ranh ngăn cách các quốc gia lúc này cũng đã bị xóa nhòa, toàn bộ vùng đã từng là châu Âu nay đươc biết đến dưới cái tên Midgard. Thành phố bí ẩn nọ giờ trở thành thủ đô của Midgard và được gọi là Cathedral.
Một chút thông tin liên quan đến Midgard cũng như thủ đô của nó, Cathedral. Đầu tiên là về vị trí địa lý, Midgard chính là khu vực châu Âu hiện tại nhưng hoàn toàn bị lộn ngược. Bạn nghĩ Nhật Bản là quốc gia xấu số khi đã từng phải hứng chịu hai trái nấm ư? Hẳn bạn chưa đến Cathedral – Đâu phải Tây Ban Nha rồi. Thành phố này đã trải qua không dưới bốn thảm họa diệt vong cùng một lượng kha khá vụ nổ ngang cỡ bom nguyên tử rải rác. Mình thật sự thắc mắc nơi đây cũng như toàn bộ châu Âu đã làm gì đắc tội với Yoko để phải chịu thảm cảnh này.
Học viện Pythagoras được thành lập tại Cathedral và là nơi các học giả nghiên cứu về “Đại Sụp Đổ” cũng như nhiều hiện tượng dị thường đang xảy ra trên toàn thế giới. Không may thay, nguồn lương thực của thành phố không đủ để cung cấp cho lượng người di cư khổng lồ đang tràn về nơi đây. Để kiểm soát lượng người ra vào thành phố, toàn bộ quân đội được cử đi xây dựng cổng Chaldea và hoàn thành nó chỉ trong ba ngày đêm. Bạo loạn nổ ra giữa những người nhập cư và lực lượng Phòng vệ, kéo dài suốt mười ngày trời (Mười ngày đen tối).
Bẵng đi một năm, trong thành phố xuất hiện ngày càng nhiều người có khả năng “kỳ diệu” như cảm nhận nguồn nước, sức mạnh phá hủy vật thể. Học viện Pythagoras buộc phải xác nhận sự tồn tại của “ma thuật” và ra đạo luật hạn chế việc sử dụng loại “ma thuật” này. Để tránh làm rối loạn thành phố, hệ thống kiểm soát người dùng ma thuật ra đời. Lần đầu tiên trong mười năm, cổng Chaldea được mở trở lại. Một tôn giáo mới xuất hiện cùng lúc và lan tỏa nhanh chóng, dần thay thế Thiên Chúa Giáo. Tuy nhiên một vấn đề mới lại nảy sinh trong cộng đồng những người sử dụng ma thuật. Một người mất quyền kiểm soát sức mạnh của mình đã giải phóng nguồn năng lượng khổng lồ và tạo ra vụ nổ ma thuật đủ sức phá hủy một phần ba thành phố. Tòa Thánh tuyên bố họ đã thử nghiệm thành công Phong ấn Ma pháp để kiểm soát mối hiểm họa này. Nhưng thực tế thử nghiệm không những không thành công mà còn làm thay đổi người được thử nghiệm, biến họ thành một bàn chân khổng lồ với sức phá hủy còn khủng khiếp hơn nữa.
Những năm tiếp theo thành phố Cathedral phát triển một cách chóng mặt và dần hình thành lực lượng vũ trang ma thuật. Hệ thống “Lãnh chúa các vùng đất” – Lords of the Land, được thành lập và liên kết với tòa Thánh hòng dễ bề kiểm soát các khu vực. Mục tiêu của tòa Thánh là dần tiến tới một nền hòa bình chung vĩnh cửu ở Midgard thông qua ma thuật và tôn giáo. Viện nghiên cứu Ma thuật được thành lập rộng khắp các vùng nhằm tăng sự ảnh hưởng của ma thuật cũng như củng cố sức mạnh của tòa Thánh. Lại thêm một vụ nổ ma thuật nữa xảy ra ở một trong những Viện nghiên cứu Ma thuật. Tuy nhiên với Phong ấn Ma pháp, con số thương vong chỉ dừng lại ở con số hai, người dùng phép phong ấn và nạn nhân của quá tải pháp thuật.
Mọi thứ cứ bình lặng trôi cho đến kỳ bầu cử Chủ tịch Viện Ma Thuật đầu tiên, khi người năm quyền không có chút hiểu biết nào về ma thuật. Điều này làm rạn nứt mối quan hệ vốn đã mong manh giữa tòa Thánh cũng như toàn thể những ma thuật sư và các Lãnh chúa. Bạo loạn là điều khó tránh khỏi. Năm 971 một nhóm những ma thuật sư trẻ tiến vào Viện Ma Thuật với hi vọng lật đổ chủ tịch đương thời. Đáng tiếc thay cuộc bạo loạn này nhanh chóng bị dập tắt chỉ trong vòng một đêm (Cuộc bạo loạn Trắng).
10 năm sau đó đánh dấu tiếng khóc chào đời của một cô gái với một tuổi thơ đầy trắc trở. Cô là Rose (Usubeni), hay sau này được biết đến với cái tên Zero. Về tiểu sử Zero mình đã có bài viết chi tiết hơn ở đây.
Bất mãn với tình hình chính trị đương thời cùng sự mục ruỗng của Viện Ma Thuật, nhiều ma thuật sư đã bí mật thành lập một tổ chức hoạt động ngầm chuẩn bị cho một cuộc cách mạng và được biết đến dưới cái tên “Quân đoàn Xanh” – Blue Corps. Quân đoàn Xanh dần trở nên lớn mạnh và ngày càng được nhiều ma thuật sư trẻ biết đến và ủng hộ. Đến cả những lãnh chúa đang nung nấu thù ghét tòa Thánh cũng ngầm ủng hộ đường lối hoạt động của tổ chức này. Nạn đói lần đầu trong nhiều năm quét qua các vùng đất, làm suy giảm trầm trọng sức mạnh của toà Thánh. Nắm lấy cơ hội này, Quân đoàn Xanh phát động một cuộc nổi dậy quy mô lớn – Cuộc bạo loạn Xanh, với hy vọng lật đổ chính quyền và đặt dấu chấm hết cho sự cai trị của tòa Thánh. Dù những cố gắng ban đầu đã đem lại thành công nhất định, Quân đoàn Xanh vẫn hoàn toàn bị quét sạch chỉ sau một đêm dưới sức mạnh của Phong ấn Ma pháp. Con số thương vong ngoài binh lực Quân đoàn Xanh còn có 80 phần trăm dân cư hai quận nơi cuộc bạo loạn xảy ra. Sau cuộc nổi dậy này, tòa Thánh thắt chặt kiểm soát đối với quá trình xét duyệt ma thuật sư, đồng thời cũng mở rộng nghiên cứu và phát triển quân đội hơn nữa. Viện Ma Thuật điên cuồng thử nghiệm các loại phép thuật mới và dỡ lệnh cấm với các ma thuật hắc ám trước kia. Sự cân bằng ma thuật tại Midgard hoàn toàn bị đảo lộn và rơi vào hỗn loạn.
Năm 995, thành phố Cathedral bị rung chuyển bởi một vụ nổ khổng lồ do Hội ma thuật sư vô tình gây ra khi thi triển cấm thuật. Theo lời nhiều nhân chứng may mắn sống sót thuật lại, khói bụi từ vụ nổ có hình dạng gần giống một bông hoa khổng lồ. Sau này rộ lên lời đồn chính vụ nổ này là nguyên nhân cho sự xuất hiện của bông hoa đen bí ẩn.
Như ta đã biết từ novella, Zero lần đầu gặp bông hoa ngày cô bị đem ra hành hình ngoài quảng trường. Cô được hồi sinh nhờ ma thuật của bông hoa và cũng thừa hưởng luôn nguồn sức mạnh khủng khiếp của nó. Giờ đây cô chẳng khác nào một quả bom nổ chậm, một quả bom có sức mạnh tuyệt diệt. Biết âm mưu thật sự của bông hoa, Zero tìm mọi cách loại bỏ nhưng bất thành. Đường cùng, cô quyết định tự sát mong kéo theo bông hoa nhưng đen đủi thay lại sống sót. Sau cố gắng tự sát của Zero, để đảm bảo cho sự an toàn của mình, bông hoa tạo ra năm bản sao của cô với tên gọi lần lượt là One, Two, Three, Four và Five, chia đều sức mạnh sang năm bản sao này. Mỗi bản sao phóng đại một phần tính cách và ngoại hình của Zero và đồng thời cũng mang cái nhìn của một người cô đã từng gặp mặt trước đây. Thú vị hơn, tính cách các bản sao này nhận được là những tính cách Zero ghét nhất và luôn tìm cách chối bỏ. Năm chị em được bông hoa gieo vào đầu ký ức giả về một cuộc sống êm đẹp trước đây cùng mối quan hệ khăng khít với “chị cả” Zero. Chi tiết hơn mình sẽ nói khi giới thiệu về mỗi chị em.
Để đánh bại bông hoa Zero biết chỉ mình mình là chưa đủ, cô cần một con rồng. Con rồng đủ mạnh để lùng diệt bất cứ Intoner nào còn sót lại. Cuộc tìm kiếm tưởng chừng vô vọng cho đến một ngày. Đó là tháng 3 năm 998, một năm trước prologue game. Thời gian này năm người em gái nuôi kia mới ra đời được vài tháng và đang chập chững những bước đầu tiên trên con đường chinh phục lãnh chúa ở bộ manga ngoài lề. Michael, con rồng 8000 tuổi, trong một ngày dạo chơi bên bờ vịnh bắt gặp Zero và ngay lập tức bị bông hoa trong mắt cô thu hút. Trên đường đưa Zero đến ngọn núi thiêng anh giải thích về nguồn gốc của thứ ký sinh trong mắt cô. Rằng từ thời cổ đại loài rồng đã được biết đến là thiên địch của bông hoa và là sinh vật duy nhất có khả năng tiêu diệt nó. Anh đáng ra đã phải giết cô ngay khi gặp mặt nhưng có gì đó ở Zero khiến anh đặc biệt hứng thú. Michael đồng ý giúp cô giết các em gái mình và sau cùng kết liễu bản thân Intoner này khi mọi việc hoàn tất, nhưng với điều kiện cô phải vượt qua thử thách của loài rồng. Trong suốt hành trình, mối quan hệ giữa hai người xuất phát từ sự tò mò nở hoa lúc nào không hay, họ thích lẫn nhau, quan tâm lẫn nhau dù cả hai quá tự cao để thừa nhận điều đó.
Bẵng đi một thời gian, nhận thấy thời cơ đã chín muồi, Zero với sự giúp sức của Michael quyết định tấn công vào Cathedral City, chấm dứt mối oan duyên một lần và mãi mãi…
“Thuở hồng hoang, khi thế giới còn đắm chìm trong chiến tranh, đói kém và bạo ngược. Thương cảm trước tình cảnh ấy, năm nữ thần xinh đẹp quyết định giáng trần cứu giúp nhân loại. Họ dùng sức mạnh ma thuật từ những bài thánh ca để đánh đuổi những tên lãnh chúa tàn ác, trả lại bình yên cho thế giới hỗn loạn này. Những nữ thần được đông đảo người dân ủng hộ và sau này được thờ phụng rộng khắp dưới cái tên “Utahime” hay “Intoner.” Mọi người tin tưởng giao quyền trị vì các vùng đất thuộc về các lãnh chúa trước đây cho họ. Một thời đại mới mở ra cho nhân loại.”
Đó là cách Drakengard 3 mở đầu, huyền ảo và không tưởng. Không tưởng vì nó không có thật, những điều trên đây chỉ là thứ One bắt người viết sử thuật lại. Đáng tiếc một điều ông không bao giờ hoàn thành được sứ mệnh được giao khi hình ảnh tiếp theo ta thấy là lưỡi kiếm đâm xuyên tim người đàn ông xấu số. Với cái chết của người dẫn truyện khi game mới bắt đầu vỏn vẹn hai phút, Drakengard 3 như muốn nhấn mạnh rằng đây là game do Yoko Taro đạo diễn và không ai an toàn hết.
Lại lan man chút về nhân vật bí ẩn này, nếu chỉ chơi game bạn sẽ chẳng có cách nào biết đây là ai cả. Đơn giản bởi thông tin này chỉ có trong bộ manga ngoài lề, Utahime Five. Ông, à không, anh ta là Partition, hầu cận của cựu lãnh chúa Vùng đất Sa mạc – Bass. Sau khi chiếm được vùng đất này, One tha mạng và đồng ý nhận anh làm cố vấn. Không lâu sau anh bị bắt quả tang khi cố gỡ phong ấn cổng Mercurius, cánh cổng niêm phong thực thể hắc ám với sức mạnh tuyệt luân, Black Flower. Black Flower cũng là chủ thể của bông hoa nơi hốc mắt Zero. Partition sau đó bị tước đi toàn bộ phép thuật, trở nên già cỗi như ta đã thấy và bị ép viết lại những chiến công hiển hách của năm chị em.
Trở lại với Zero đang kẹt trong vòng vây quân hoàng gia. Với những người dân Cathedral, năm đứa em của cô được ví như những vị thánh sống không quản ngại hạ phàm giải thoát bọn họ khỏi xiềng xích của bọn lãnh chúa. Còn Zero chỉ là một Intoner ngoại lai rắp tâm giết hại chính máu mủ mình do đố kỵ che mắt. Kết thúc trận đánh với năm chị em, Zero bị Gabriel – con rồng của One, nay đã hóa quỷ dưới sức mạnh của Intoner, cắn đứt một bên tay. Michael bị thương nặng sau trận chiến với Titan vẫn cố bảo vệ Zero trước khi cùng rơi xuống vực. Qua DLC của One ta biết thêm Gabriel trước đây là con rồng cái với cái tên khác, Gabriella. Fun fact, Gabriella được lồng tiếng bởi cùng người đã lồng tiếng Angelus trong Drakengard 1, Mona Marshall.
Nhảy cóc đến một năm sau, tại Vùng đất Đại dương – Land of Seas, nơi Zero dưỡng thương và chờ đợi cơ hội phục thù. Bông hoa ký sinh trong cô đã nở rộ, chiếm lĩnh hoàn toàn hốc mắt phải. Zero cũng đã phần nào quen với cánh tay giả mới lắp. Ám ảnh giấc ngủ cô gần một năm qua là những cơn ác mộng thường trực về Michael. Giờ đây bên cô vẫn là Michael, à không hẳn, thể tái sinh của Michael thì đúng hơn. Mikhail – tên gọi mới của Michael sau khi tái sinh, là một con rồng tinh nghịch non nớt. Đương nhiên cô không từ chối bất cứ cơ hội nào để miệt thị cậu về điều này. Cũng khó mà trách, bạn sẽ cảm thấy thế nào khi không những phải chứng kiến người mình yêu thương nhất chết ngay trước mắt mà còn dành phần đời còn lại bên một bản thể trái tương phản hoàn toàn, ngày ngày gợi nhớ về sai lầm của bản thân. Michael là một con rồng hùng mạnh đầy ngạo mạn. Cũng như Zero, cơ thể anh rạo rực trước mỗi trận chiến. Ngược lại, Mikhail sở hữu mọi thứ Zero ghét ở một sinh vật, đáng yêu, ngây thơ, ham chơi và hơn cả, yêu hoà bình. Trong thâm tâm cô luôn đổ lỗi cho cậu vì đã cướp đi Michael. Cũng vì điều này mà trong phần lớn thời lượng game cô luôn tránh gọi cậu bằng tên, cô không muốn chấp nhận sự thật rằng cậu cũng là sinh vật cùng loài với Michael. Nói về rồng thì ở Drakengard 3 ta không còn khả năng cưỡi rồng tự do như trước mà bị bó buộc ở một vài màn chơi nhất định. Tất nhiên mình không thích thay đổi này cho lắm, đây là tựa game mà rồng đã xuất hiện ngay từ tiêu đề cơ mà, tại sao lại hạn chế sự góp mặt của nó ở trong game cơ chứ?
Mục tiêu đầu tiên của Zero là Five. Giới thiệu qua về Intoner này chút nhé, Five là em út trong nhà và là người cai quản Vùng đất Đại dương. Cô hiếu thắng và tự tin hơn cả. Cô vừa có ham muốn sở hữu mọi thứ nhưng cũng rất cả thèm chóng chán, chẳng hài lòng với thứ gì. Và vì một lý do nào đó, Five có hứng thú đặc biệt với chị cả Zero. Nhìn thiết kế Five các bạn hẳn cũng phần nào đoán được cô mô phỏng điều gì từ Zero rồi chứ? Đó chính là vẻ đẹp và sự thèm khát tình yêu cũng như tình dục. Hài hước thay, Five được tạo ra dựa theo gương mặt một ni cô Zero từng giết, trái ngược hoàn toàn với con người cô. Giống các chị gái mình, cô cũng có một bộ phận cơ thể phát triển với tốc độ bất thường, cụ thể hơn là bộ ngực.
Mỗi Intoner đều có một trợ thủ được gọi là Disciple, tất cả trừ One. Disciple của Five là chàng trai trẻ tên Dito, một chàng trai với gương mặt ngây thơ nhưng đầu óc toàn những suy nghĩ đen tối. Nói về lai lịch của dàn trợ thủ này ta phải lần lại lịch sử về cuộc hội ngộ đầu tiên của Zero. Cô không tới kịp để ngăn cản các em gái mình mở cổng Mercurius. Bông hoa đen đã chiếm quyền kiểm soát cơ thể tất cả các Intoner trừ One và dùng chúng để triệu hồi Angel. Suy nghĩ đầu tiên chạy qua đầu cô là phải chặn bốn đứa em đang hoá điên. Zero niệm phép vào sinh vật sống duy nhất gần đó, một đàn bồ câu, dùng chúng để kiểm soát các Intoner bất ổn. Cô tính san bớt một phần sức mạnh từ bốn đứa em sang những con chim, làm suy yếu chúng đủ để cô giết. Sai sót của Zero nằm ở chỗ cô không ngờ việc tạo ra các Disciple lại tốn nhiều sức lực đến vậy. Cô buộc phải rút chạy chờ cơ thể hồi phục. Cô cũng không ngờ bốn Disciple kia vẫn tiếp tục ngốn sức mạnh từ các Intoner và dần dần tiến hoá thành dạng người cũng như bắt đầu có nhận thức. Zero giết các em gái mình nhưng lại thu nhận Disciple do đây là cách duy nhất giữ chúng tiếp tục sống ở dạng người.
Quay trở lại với câu chuyện chính, Five vẫn đang chờ cô chị đáng mến của mình tới ở điện thờ ngoài vịnh. Sở dĩ cô biết điều này do mối liên hệ đặc biệt giữa hai người cho cô khả năng thần giao cách cảm. Về phần Zero và Mikhail hậu đậu, sau những chật vật nhất định với đám lính canh cũng đã đặt chân tới nơi. Five mở màn trận chiến bằng việc triệu hồi Angel của bản thân, Phanuel. Phanuel là sinh vật thuỷ sinh khổng lồ có nhiều nét tương đồng với loài cua, sở hữu khả năng bắn các cột nước áp suất cao. Kết thúc trận chiến, Five vẫn sống sót sau nhát kiếm của Zero nhưng lại bị chính Disciple của mình giết. Dito bấy lâu đã nuôi lòng hận thù Five. Cô luôn bắt cậu làm việc không ngơi nghỉ từ sáng tới tối, lại quá ngu ngốc nên mọi lời lăng mạ của cậu đều vô ích. Dưới tay Five, Dito chỉ là một món đồ chơi tình dục vô hại không hơn không kém.
Thu nhận Dito, Zero lập tức khởi hành đến Vùng đất Núi đồi – Land of Mountains, được ai quản bởi Four. Linh thú bảo vệ vùng đất trên cao này là Cerberus, con chó ba đầu. Dễ dàng hạ gục con thú nhưng do chủ quan nên cô cũng bị nó cắn đứt cánh tay còn lại. Nhờ vậy ta biết được cách Intoner dưỡng thương, bằng cách sinh ra một cơ thể hoàn toàn mới luôn. Và không, bất cứ tổn thương nào do loài rồng gây ra sẽ không thể khôi phục nguyên trạng. Trên hành trình tìm nơi Four lẩn trốn cả nhóm lạc nhau do một vụ lở tuyết. Mikhail khi trở lại kể với cô về một con rồng lạ, con rồng rất có thể là Angelus như đã được nhắc đến trong Drakengard 1.3. Tấm bia đá tại đây gợi ý về vị trí pháo đài của Four trên đỉnh ngọn “Bernstein of the Vice Norden” mà sau này cả nhóm thống nhất sẽ gọi là “Sao cũng được.”
Gặp mặt Four cho chúng ta một ấn tượng ban đầu đầy thiện cảm về cô em áp út này. Ta có hình ảnh một cô gái ngây thơ yêu thương chị mình hết mực. Sự thật thì sao? Tất cả chỉ là vỏ bọc cho nhân cách méo mó của Four. Cô ghen tị với vẻ đẹp của các chị em mình cũng như thèm khát được One ngợi khen. Vũ khí cô dùng là găng tay, một phần do xấu hổ khi móng tay bản thân luôn dài nhanh một cách mất kiểm soát. Trong số các Intoner, cô là người duy nhất còn trinh trắng, đại diện cho chút phẩm giá còn sót lại ở Zero. Four có niềm tin mãnh liệt vào một chị cả dịu dàng tốt bụng vẫn ngủ say đâu đó trong Zero hiện tại. Zero dễ dàng lợi dụng điều này để kết liễu Four cũng như thu thập thông tin về Three và Two. Chiến lợi phẩm lần này ngoài chiếc khinh khí cầu của cô em gái còn có Decadus, ông chú trung niên có mọi phẩm chất của một quý ông trừ chứng khổ dâm hạng nặng, hiện là Disciple của Four.
Vui mừng với món quà mới nhận chưa bao lâu, vừa tới không phận Vùng đất Rừng rậm – Land of Forests – cả nhóm đã bị bắn hạ. Zero đang ấp ủ vô vàn dự định hiển nhiên không vui vẻ gì về chuyện này. Khu rừng nơi đây còn là ngôi nhà của sinh vật đáng ghét nhất vũ trụ Drakengard – tiên. Khỏi phải bàn đen đủi ra sao cho bất cứ chàng / nàng tiên nào cả gan chọc tức Zero hiện tại. Dù thiếu chút nữa đã phải hứng chịu số phận diệt chủng, loài tiên vẫn chưa rút ra được bài học cho mình, nếu không muốn nói 100 năm sau chúng còn trở nên tồi tệ gấp bội. Tiến sâu vào khu rừng ta được giới thiệu với Octa, Disciple của Three. Octa mang vẻ bề ngoài của một ông lão 70 nhưng thực ra chỉ mới 22 xuân xanh. Sở dĩ có điều này do ám ảnh tình dục quái đản của anh đã rút cạn sinh khí bản thân. Tìm gặp Zero anh không có ý gây chiến mà trái lại hi vọng được gia nhập và giúp cô giết chính Intoner mình phục vụ.
Ta hãy cùng lật lại tiểu sử Three xem cô ăn ở ra sao để hầu cận mình dứt áo ra đi như vậy nhé. Three là cô gái thiếu sức sống luôn luôn u sầu ủ rũ. Cô là Intoner Zero thừa nhận khó nắm bắt nhất. Theo suy đoán của mình cô cho rằng đứa em này là hiện thân của sự điên rồ vẫn luôn tồn tại trong bản thân. Có lẽ Three còn là tượng trưng cho tuổi thơ bị đánh cắp của Zero, thấy rõ qua sự ám ảnh của cô em gái với búp bê. Đây cũng là nguồn cơn sự phản bội của Octa, có chăng đã quá chán chường trước cảnh Intoner mình hết lòng phục vụ giờ đã mất trí. Cô yêu búp bê tới độ muốn biến mọi người quanh mình thành búp bê, giữ họ bên cô mãi mãi không rời. Điện thờ của Three không được bảo vệ bởi hàng lớp lớp lính canh như các người chị em mà bị chặn sau hàng tá những câu đố khó nhằn. Giải cứu Mikhail lại mắc kẹt giữa đám dây leo, ta chính thức gặp mặt Three. Cô luôn mang theo người đôi kéo lớn, vừa là vũ khí vừa để cắt mái tóc dài quá cỡ của mình. Three tiết lộ cô đã biết Octa phản bội mình từ lâu nhưng không bận tâm bởi Disciple dù có đang theo ai vẫn phải phục tùng mọi mệnh lệnh của chủ nhân. Angel của cô là những con búp bê hình người khổng lồ mang tên Armisael. Kết thúc trận chiến, Mikhail nhảy tới nuốt trọn Three. Chưa khỏi ngỡ ngàng, Cent xuất hiện bắt cóc chú rồng tinh nghịch.
Lần theo dấu vết Mikhail, cả nhóm khẩn trương lên đường tới Vùng đất Sa mạc, nhà của Two. Cent bỏ đi ngay sau khi gặp Zero, không quên bỏ bom với lời cảnh báo về một ngày Mikhail sẽ khiến cô phải khốn đốn.
Sâu trong lòng một trại lính cô tìm thấy tài liệu ghi chép vị trí điện thờ Sa mạc. Băng qua sa mạc nơi sức nóng mặt trời được khuếch đại bởi sức mạnh của các ma thuật sư ta cuối cùng cũng đến nơi. Two giờ đây không còn là nàng Intoner nhí nhảnh đáng yêu như lần đầu Zero gặp, cô chỉ còn cái xác mang sức mạnh chết người. Angel của cô là cặp khổng lồ nguyên tố Egregori. Đòn tấn công của cặp angel này vô tình giúp Mikhail tiến hoá hoàn toàn, mang vẻ bề ngoài y hệt Michael trước đây. Với sức mạnh mới nhận, Mikhail khè lửa, thiêu chết Two.
Trước khi đến thủ phủ Cathedral ta hãy nghỉ chân tìm hiểu qua chút về cô em gái này của Zero nhé. Two là nữ chính một bộ truyện cổ tích đi lạc bị Yoko bắt cóc tới đây. Cô khác hoàn toàn các chị em mình, không nghiêm nghị như One, c̶h̶ư̶a̶ không điên dở như Three, không giả tạo như Four và cũng chẳng lẳng lơ giống Five. Cô là một người luôn vui vẻ hoà đồng với tất cả mọi người. Two tin rằng thế gian này chia làm hai phần, một nửa gồm những người cô quý và nửa còn lại là những người cô yêu. Người cô yêu đậm sâu và cũng yêu lại cô với cả tấm lòng là Cent. Bản thân sự tồn tại của hai người là mình chứng cho những điều tốt đẹp ít ỏi còn sót lại của thế giới.
Về tính cách, Two mang trong mình sự ngây thơ và niềm tin vào tương lai, thứ Zero từng ấp ủ. Tất cả bị chính những người cô từng yêu thương và tin tưởng hết mực tước đi. Ở một thế giới khác cô có thể đã trở thành Two và có cho mình một tình yêu đích thực giống cô em gái. Nhưng giờ đây mỗi lần thấy hình ảnh của Two chỉ khiến Zero căm hận bản thân hơn, cô ghét con người cũ của mình, con người ngu ngốc đến mức tin vào thứ viển vông như ước mơ.
Ở bản mở rộng của Two ta được lên cỗ máy thời gian, chứng kiến toàn cảnh bước trượt tâm lý dẫn đến thảm cảnh của cô sau này. Sau khi đánh bại Zero cùng các chị em, Two chưa vội ngơi tay mà tiếp tục cùng Cent tiến hành chiến dịch càn quét toàn bộ quái vật quanh khắp các vùng đất. Sau cuộc chiến với các lãnh chúa, cô cũng thành lập cô nhi viện cho những đứa trẻ vô gia cư, những sinh linh cô yêu thương hơn tất thảy. Two không dùng sức mạnh thánh ca của mình cho việc giết chóc như các Intoner khác mà chỉ để trị thương và bảo vệ đám trẻ kia.
Chưa kịp hoàn thành dự định hai người đã nghe tin dữ từ thánh điện Cathedral. Lo lắng cực độ, cô vội vã trở về nhưng chuyện đã quá trễ. Toàn bộ binh lính nơi đây đã hoá điên dưới sức mạnh của Two. Cent quá ngây thơ khi nghĩ rằng người trần mắt thịt có thể kiểm soát được sức mạnh của Intoner. Miễn cưỡng sát phạt những binh lính đã từng phục vụ mình, Two đặt chân đến căn phòng dưới thánh đường. Không có bóng dáng lũ trẻ mà chỉ có một con quái vật bầy nhầy khổng lồ trắng nhờ hình người. Đây là Homunculus, hợp thể quái dị của những đứa trẻ được cô cứu chữa bằng sức mạnh thánh ca. Mỏ neo tinh thần cuối cùng đã đứt, tâm trí Two cũng rạn nứt theo từng nhát chém, để lại một Intoner vô hồn.
Chương cuối cùng mở ra với cảnh Zero trên lưng Mikhail xâm nhập bầu trời thành phố Cathedral. Biết tin, One và Gabriel ngay lập tức trên đường truy sát Intoner phản bội. Mikhail dành chiến thắng nhưng lại mất dấu One. Đặt chân đến cửa thánh điện, Zero trả lại hình dáng thực và cũng thả tự do cho các Disciple. One đã chờ sẵn trên đỉnh toà nhà, cô vẫn bận rộn nghiên cứu về nguồn gốc các Intoner. Gabriel và Mikhail cùng rơi xuống từ mái kính, trận đánh cuối cùng bắt đầu. Mikhail không phải đối thủ của con rồng hoá quỷ của One và buộc phải dùng final wish giúp Zero giành chiến thắng. Final wish là đặc ân duy chỉ loài rồng có, nó là thứ hồi sinh Michael để anh tiếp tục sát cánh bên Zero. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong cuộc hành trình, Zero gọi Mikhail bằng tên. Đau buồn trước cái chết của người bạn đồng hành, Zero bất cẩn để em trai của One giết.
Tiếp tục với chuyên mục Intoner review ta có One. One sở hữu sự cứng đầu, ham muốn sống sót tột cùng và niềm tin sắt đá vào lẽ phải. Zero ghét mặt này trong cô do nó cho thấy sự hèn nhát của bản thân. Cô biết mình phải chết nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ lại ngăn cản cô hiện thực hoá mong ước duy nhất này. Cô ghét phải thừa nhận những điều mình đang làm là vì lẽ phải, vì vận mệnh của thế giới dù thế giới này chưa một lần đối xử tử tế với cô. Cô tìm cách tự sát để cứu nhân loại dẫu sẽ chẳng có ai biết đến hay để tâm. Sẽ không có ai cảm ơn cô một lời vì thế giới này vẫn luôn bất công như thế. Cô giận bản thân vẫn làm tất cả những chuyện này mặc cho đã biết rõ đến vậy. Và như nhát búa ấn định, One có vẻ bề ngoài của cô gái cầm đầu nhóm nổi loạn đã chết cùng cô trước kia, cô gái khi bị tước đi tất cả vẫn động lòng trắc ẩn với một tên giết người xa lạ.
One là Intoner duy nhất không có Disciple. Thay vào đó, cô dùng xương sườn của mình để tạo ra một bản sao khác của bản thân. Cô giữ bí mật tuyệt đối về sự tồn tại của cậu, duy chỉ có Gabriella được biết điều này. Mục đích tồn tại duy nhất của em trai cô là làm vũ khí dự phòng, phao cứu sinh khi One không thể đánh bại Zero. Cũng chính vì mục đích sống giản đơn này, sau khi hạ gục Zero cậu trở nên mất phương hướng vì đâu được One dạy làm gì khác. Không thể đương đầu với cơn khủng hoảng danh tính, cậu khoác lên mình trọng trách của chị, trở thành “One” mới. Đây là chi tiết duy nhất One không thể tính toán trước. Cô hi vọng sau khi giết Zero em trai mình cũng sẽ tự sát, đoạn tuyệt hoàn toàn mối liên hệ của bông hoa với thế giới. Thay vào đó, cậu lại quyết định thành lập một giáo hội mới, trước mắt để tôn thờ hai chị em và sau cùng là bàn đạp để thống trị thế giới. Giáo hội này chính là Hội Watcher (Cult of the Watchers) trong Drakengard 1. Nếu ta lần ngược nhánh cây gia phả thì cậu là ông tổ của Seere và Manah.
Sau đó ít lâu, cậu tiếp tục cuộc hành trình mới trong loạt manga loài lề “Shi ni Itaru Aka”. Lúc này không còn dưới cương vị người đứng đầu hội Watcher mà là kẻ săn lùng các nạn nhân của bệnh Mắt Đỏ. Legna ở cuối bộ manga tiết lộ sự thật nghiệt ngã rằng cậu mới là nguyên do của chứng bệnh này. Có lẽ khi giết Intoner cuối cùng – Zero, cậu bị dòng máu bông hoa ký sinh ngấm vào người và đã ủ bệnh từ đó. Đây là nhánh thời gian song song với Drakengard 1 và được gọi là DOD 1.3. Do hệ thống khế ước không tồn tại nên nhân vật và diễn biến các sự kiện cũng khác hoàn toàn nguyên bản.
Kết thúc branch A là hình ảnh Accord bên xác Zero và Mikhail. Cô bày tỏ sự tiếc nuối về cái kết của hai người và hi vọng sẽ tìm được một nhánh rẽ khác nơi mọi việc tốt đẹp hơn.
— branch A sealed —
Hành trình giết chóc của Zero có thể đã kết thúc nhưng Drakengard 3 thì chưa, không, ta mới qua bến khởi hành thôi.
“Thời gian không phải dòng chảy một hướng,” Accord mở đầu bài diễn thuyết. Cụ thể hơn, nếu một thế giới xuất hiện thực thể “biến dị” thì dòng thời gian của thế giới đó sẽ bị rẽ nhánh, kéo theo hiện tượng phân tách đa thế giới. Zero chính là một biến dị như vậy, nguồn năng lượng và sức mạnh của cô lớn tới nỗi mỗi hành động hay lựa chọn của cô đều có khả năng ảnh hưởng trực tiếp tới dòng thời gian, làm chệch hướng nó.
Thời gian Accord bắt đầu ghi chép branch B là ngày 1/4 năm 1000, 28 ngày sau khi Zero hồi phục. Nhánh thời gian này tách khỏi khi Zero gặp Octa. Tổ đội hiện tại gồm Mikhail, Zero, Dito, Decadus, Octa và Cent. Cent? Bạn không nghe lầm đâu, ở dòng thời gian này vì lý do nào đó Cent đã phục vụ Zero dù ta chưa gặp Two. Thậm chí anh còn không có vẻ gì quen biết cô. Những điểm khác biệt với dòng thời gian gốc chưa dừng lại ở đó. Hệ sinh thái ở Vùng đất Rừng rậm nay đã thay đổi đáng kể vì màn sương độc dày đặc. Three chết khi gặp Zero, để cả nhóm ngỡ ngàng với lời nhắn ám chỉ One đứng sau mọi việc. Ngạc nhiên hơn, khi cả nhóm gặp được One để làm rõ mọi chuyện thì cô đã bị Two giết. Dito lăm le giết cô nhưng chết dưới lưỡi kiếm của Cent. Có vẻ như gặp Two đã hoá giải bất cứ thứ bùa phép gì anh đang bị ếm. Trận chiến với cặp uyên ương kết thúc với Decadus đâm trọng thương Two, đồng thời cũng nhận vết thương trí mạng ở ổ bụng. Cent giết Octa nhưng phải nằm xuống dưới tay Zero. Bằng chút sức mạnh ít ỏi còn sót, cả hai triệu hồi angle Raphael. Raphael là con nhện độc khổng lồ có khả năng đóng lồng giết bất cứ sinh vật nào đen đủi mắc kẹt. Zero đánh bại được linh thú của Two nhưng Mikhail lại chết vì độc. Tuyệt vọng, Zero quyết định hồi sinh Mikhail bằng tất cả sức mạnh cô có, tạo ra khế ước đầu tiên.
Branch B khép lại với hình ảnh Mikhail thức giấc, bên mắt phải cậu là bông hoa lạ. Có giọng nói một bé gái gọi cậu, Mikhail đáp lời như thường lệ với Zero rồi sải cánh bay hướng về tương lai còn nhiều ẩn số.
— branch B sealed —
Branch C được Accord đặc biệt chú ý do những tính chất dị thường của nó. Ghi chép bắt đầu ngày Mikhail bị bắt cóc, lần này do đích thân Two thực thi chứ không phải Cent. Tương tự nhánh thời gian trước, Cent cũng đã gia nhập tổ đội diệt Intoner từ lâu. Và không, game không bận tâm giải thích điều này. Mikhail dính lời nguyền của Two sau ít lâu đã thoái hoá, trở lại hình dạng khi mới chào đời. Zero tìm được cô em thứ đang lang thang ở Cathedral City, bỏ lại binh lính đang dần hoá điên ở nhà. Lần gặp mặt này Two không khù khờ hay khát máu như hai lần trước mà đã hoàn toàn mất trí, chỉ còn suy nghĩ chém giết trong đầu. Kết thúc trận chiến dù cô bị tất cả các Disciple hợp sức giết nhưng vẫn kịp dùng đòn tự sát kéo theo toàn bộ trừ Zero và Mikhail. Kỳ lạ thay, cái chết của Two không ảnh hưởng đến lời nguyền trên Mikhail.
Giờ Zero chỉ mong mỏi giết One và kết thúc mọi chuyện nhanh nhất có thể. Kết thúc trận chiến với Intoner cuối cùng, cả hai con rồng của hai chị em đều chết. Tuy giết được One nhưng cô lại một lần nữa mất đi mục đích trong đời. Lời trăn trối cuối cùng của One như cái tát vào mặt cô, “Còn mình chị thôi, Zero. Để xem chị tìm đâu ra con rồng đủ mạnh đây.” Lý do duy nhất cô hăm hở tìm giết One đến vậy là để cứu Mikhail, kết thúc lời nguyền oan nghiệt của bản thân cũng như chuộc lỗi phần nào với các trợ thủ đã mất. Vậy mà trớ trêu thay cuối cùng chỉ còn mình cô và bông hoa, thứ cô căm thù hơn cả. Hi vọng chưa hẳn đã mất nhưng với tình trạng tâm thần hiện tại của Zero, Accord buộc phải niêm phong nhánh thời gian này.
— branch C sealed —
Nhánh thời gian cuối cùng tách khỏi dòng thời gian gốc ngay sau thời điểm Dito giết Five. Quái dị một nỗi, Zero khi này đã có đầy đủ đội hậu cần của mình. Đặt chân tới pháo đài của Four, Zero nhận ra cô em mình đã hoá điên và bị bông hoa kiểm soát hoàn toàn. Trong đầu cô gái luôn tỏ ra ngọt ngào tốt bụng giờ chỉ có suy nghĩ huỷ diệt thế giới. Cũng nhờ sức mạnh của bông hoa mà Four lần này có thể tự mình triệu hồi angel. Linh thú của cô là con rồng hoá quỷ Zophiel có bộ dạng giống Gabriel một cách đáng ngờ. Vì là nhánh thời gian cuối cùng nên đương nhiên hạ gục mình con rồng của Four thôi là chưa đủ, Zero cần tự tay đánh bại cô em gái cứng đầu nữa. Hạ gục Four, Zero để Mikhail nuốt trọn cô nàng Intoner đen đủi, tiến hoá một mạch lên hình dạng cuối.
Mục tiêu tiếp theo là Three đưa cả nhóm tới Vùng đất Rừng rậm. Trên đường tìm Three, Zero gặp mặt Five. Việc cô có thể hồi sinh nhờ sức mạnh bông hoa là minh chứng cho việc một Intoner chỉ có thể bị tiêu diệt hoàn toàn bởi loài rồng. Five triệu hồi Galgaliel, đội quân xác sống, tham chiến. Dito bị hấp dẫn bởi tình trạng hiện tại của chủ nhân cũ quyết định về phe cô. Cậu tự mình triệu hồi Phanuel hợp chiến. Cent ngay lập tức đáp trả và triệu hồi Egregori để đối đầu. Bị buộc đưa lại từ cõi chết, Five hiển nhiên không phải đối thủ của Zero và dễ dàng bị chị mình giết, lần nữa. Trận thư hùng bên ngoài còn chưa ngã ngũ đã bị huỷ do hai ứng viên đều mất dạng người. Hoá ra tự ý triệu hồi angel khi không có Intoner lại có cái giá đắt đến vậy.
Cuộc tìm kiếm đưa Zero và Mikhail lên vùng trời trên sa mạc, nơi họ gặp Three loạn trí được hộ tống bởi một đàn wyvern. Angel Three triệu hồi là con rồng cổ đại hoá quỷ Ezrael. Nhận thấy Zero đang gặp khó khăn, Decadus quyết định nhờ Octa tung mình lên vài nghìn mét trên không, hạ cánh gọn ghẽ trên lưng con rồng trên đường bay. Anh hi sinh bản thân triệu hồi linh thú, làm chậm con rồng cổ đại. Tận dụng thời cơ, Mikhail thổi lửa giết chết Three, chỉ còn lại mình One trên danh sách truy nã.
Đặt chân đến Cathedral City, Zero lập tức bị Gabriel truy sát. Để lại Mikhail đối đầu với con rồng quỷ, cô trực tiếp xuống đối đầu với One. Octa gián đoạn trận chiến bằng việc triệu hồi Armisael, cứu Zero một bàn thua trông thấy và phải trả giá bằng mạng sống của bản thân. Nhưng phải tới khi Accord trực tiếp can thiệp vào dòng thời gian Zero mới có cơ hội giết One. Hấp thụ nốt sức mạnh từ One, cô biết thời gian của mình đã cạn. Zero nói lời từ biệt với Mikhail trước khi cả hai được dịch chuyển đến “Spirit World.” Trận đấu trùm cuối giờ mới bắt đầu. Và nếu bạn có đọc bài trước thì cũng phần nào đoán được nó là gì rồi phải không? Chính xác. Rhythm game. Cũng phải thừa nhận một điều final boss lần này là mảnh ghép vừa vặn của game. Nó vẫn lố bịch và khó không tưởng nhưng đánh bại sáu vị thần của bài hát trong trò chơi về giai điệu vẫn hợp lý hơn hàng triệu đứa trẻ sơ sinh khổng lồ. Sau khi đánh bại bông hoa, Mikhail ra đòn quyết định, phong ấn toàn bộ sáu chị em cùng sức mạnh của họ ở thế giới này. Accord úp mở về khả năng một ngày nào đó phong ấn sẽ bị phá huỷ và cô sẽ gặp lại Zero.