Drakengard Trivial – Four’ Story
Type
Release Date
Category
CHÂN DUNG GIA ĐÌNH
“Five! Chị biết là em làm. Đừng vứt quần áo bừa bãi trên sàn!”
Tôi đã nhắc con bé thu dọn bao nhiều lần rồi! Nhà hoang thì sao? Không có nghĩa ta được phép tung hoành tuỳ ý. Nó chỉ là nơi trú chân tạm thời—chấm hết! Khi ta rời khỏi, chỗ này phải trở về nguyên trạng. Mình không phải dân mọi rợ.
Nhưng Five vẫn tự tung tự tác, quần áo bày bừa khắp nơi còn thức ăn thì vung vãi lung tung cả. Nó nghĩ đây là nhà mình à? Con bé phải thử dọn nhà một lần cho biết. Đúng thật là con út nhà nào cũng vậy, trông nên trông mong gì.
Sắp xếp váy áo của con bé, tôi nhăn mặt. Dưới tay áo rách toạc một đường. Hẳn rồi. Nó bỏ lại vì thấy bộ nào ưa mắt đây.
“Phải làm sao với nó giờ?”
Thở dài thườn thượt, tôi thầm nghĩ. Dọn dẹp cho Five đã đành, thế nào mà tôi còn phải lo luôn việc may vá cho nó nữa. Cũng không trách được, nó luộm thuộm quá mức. Nhờ nó khâu vá thì y như rằng nhà sẽ có ngay cái giẻ mới. Nếu may mắn không làm hỏng việc được giao thì nó sẽ tự làm mình bị thương rồi rùm beng hết cả. Tốt nhất là tự mình làm cho yên sự. Một đường may cũng chỉ tốn vài phút.
Mãi khi kiểm tra lại mấy vết rách trên áo tôi mới hay có tóc dưới sàn. “Không phải chị nữa chứ, Three!” Tôi rên rỉ.
Đây là tật xấu của Three. Tuỳ tiện cắt tóc ở bất cứ nơi nào chị ấy muốn. Biết là bản thân chị cũng không thích thú gì khi tóc mình mọc nhanh đến thế nhưng thật sự đấy? Tôi dám cá Three làm vậy chỉ cho vui. Nghĩ mà xem, nếu rắc rối đến thế sao chị ấy không cắt bén đến ngang vai đi? Nhưng không, chị chỉ tỉa đôi chút ở cuối đuôi tóc. Tôi nghĩ chị còn khá thích thú nữa. Bạn coi nó là sở thích cá nhân cũng được—một sở thích kỳ quặc.
Ngẫm lại thì cái gì chị Three làm cũng hơi.. dị thường một xíu. Thôi được rồi, rất dị thường, được chưa? Quá sức quái đản? Không, nó vẫn chưa lột tả được con người Three. Phải cấp giấy chứng nhận loạn trí cho chị.
Mải nghĩ ngợi lung tung, mãi tôi mới nghe tiếng kéo lách cách lại gần. Chị ấy đây rồi.
“Chị Three, lần sau chị đừng vung vãi tóc—”
Cụm khắp nơi chui tọt vào họng khi tôi thấy Three. Chị vừa đi vừa cắt. Những lọn tóc óng mượt của chị khẽ điểm xuyết căn phòng với mỗi tiếng xoẹt.
“Em gọi gì chị à?”
Tóc chị đã kịp đậu lên mọi thứ xung quanh. Tôi á khẩu trước vẻ tỉnh bơ của chị. Nếu là Five thì đã ăn quạt một trận ra trò rồi.
“Em đừng bày bừa nữa được không?” kiểu kiểu vậy.
“Three này, chị không nên cắt tóc khi đi lại như thế.”
“Tại sao?”
“Tại sao á? À thì… Phải rồi, chị biết kéo rất sắc đúng không? Lỡ chị trượt tay thì sao?”
“Không sao đâu em.”
Nói đoạn chị cắt phăng một lọn tóc như thể muốn chứng minh chuyện chẳng có gì nguy hiểm. Tôi thõng vai bất lực. Thật phí thời giờ. Tôi nên biết có lý luận với Three cũng vô ích.
“Em cũng nghĩ chị sẽ tự lo liệu được. Nhưng chị có thể dọn đống tóc của mình chứ? Ta chỉ ở nhờ nơi này thôi ấy.”
Tôi không dám tưởng tượng những ai tới đây sẽ nghĩ gì khi thấy từng ụ tóc chất đống dưới sàn nữa. Chắc chắn tôi sẽ chết ngất nếu phải đối diện với cảnh đấy.
“Đây.”
Tôi đưa chổi cho chị, nhận ra mình lại vừa phí công.
“Chị mệt rồi.”
Chưa dứt lời chị đổ phịch xuống sàn, đầu dựa vào tường, ngủ ngon lành. Tôi biết chị không giả vờ. Một viễn cảnh đáng kinh ngạc.
Thiếu chiếc gối thân yêu tôi đã không chợp mắt nổi rồi chứ đừng nói. Nhưng Three thì đệm của ai chị cũng nằm tốt, thậm chí không có đệm cũng chẳng vấn đề, chỉ cần một khoảnh đất thôi cũng đủ. Miễn đặt được lưng là chị có thể say giấc. Huyên náo ồn ã? Không phải mối bận tâm với Three. Quần áo dính bẩn? Chẳng hề gì. Trang nhã vậy nhưng hiếm thứ khiến chị phiền lòng.
Kể cũng tiếc. Trong nhà Three là người đẹp hơn cả. Nhưng đối nghịch với ngoại hình thanh tú, chị quá vô ý tứ và lôi thôi, hay nói trắng ra là dị hợm. Tuy vậy tôi biết sẽ chẳng ai tin điều này.
Còn cả bộ tóc chị nữa. Nó thuôn dài, óng mượt như tơ vậy. Ấy thế mà chị cứ cẩu thả cắt tỉa nó bừa bãi, chẳng suy tính lấy một thoáng. Tưởng tượng tôi có mái tóc của Three đi, tôi sẽ trân trọng từng đường kéo, hoặc ít nhất cũng phải làm thật đàng hoàng. Còn để tôi thừa hưởng gương mặt của chị xem, đố bạn bắt được tôi lăn lộn dưới sàn đấy. Tôi muốn mình trông cũng phải vừa mắt một tí. Tôi không hiểu nổi tại sao người có vẻ đẹp trời phú như chị lại đang phung phí nó từng ngày với những thói quen xấu cùng lối sống tệ hại của mình. Three rất lười động não, chị chẳng hứng thú gì thì đúng hơn, dù đầu óc chị không hề tệ.
Hoặc cũng có thể chính vì không muốn nghĩ nên chị mới được liệt vào hạng quái đản. Những người không mảy may để tâm đến thứ gọi là cuộc sống bình dị.
Nhẹ nhàng phủ lên Three tấm áo choàng, tôi bắt tay vào việc. Trước tiên là quét dọn đống tóc dưới sàn, kế đến tôi tiếp tục sửa cái váy của Five. Toàn là tôi tự mua việc vào thân mà.
Có thể tôi đã bất lực với chị Three nhưng không thể để Five như vậy mãi được. Con bé rồi sẽ sớm hư hỏng nếu cứ được nuông chiều chỉ vì nó là em út trong nhà. Hôm nay tôi sẽ sạc cho nó một bài nhớ đời.
Mà tôi thấy mọi chuyện quá sức bất công. Tôi ắt hẳn phải giữ ngôi vị em út đến khi Five ra đời, vậy cớ sao tôi không nhớ gì về thời đó? Ngay từ những ký ức đầu tiên, Five đã có mặt và tôi phải trông coi con bé với tư cách thành viên nhỏ tuổi thứ nhì. Người ta bảo tôi phải “cứng cáp lên” vì tôi là chị. Thật vô lý hết sức. Tôi nào có bao giờ vòi vĩnh phiền nhiễu mọi người như Five cơ chứ.
Nghĩ lại thì đằng nào tôi cũng không hợp làm em út lắm. Lương tâm và lí trí không đời nào để yên nếu tôi dám chơi trò mè nheo như Five. Thứ đầu tiên tôi nghĩ đến sẽ là mình đang làm phiền mọi người thế nào. Hơn nữa—
“Four? Chị gọi em ạ?”
Đây. Chính là cái này. Tôi không dẻo mồm như con bé được. Không đời nào tôi có thể trơ trẽn đến độ chờ người khác vá áo xong xuôi hộ mình mới trườn vào.
“Em biết mình không được vứt quần áo bừa bãi chứ? Chị còn phải nhắc em bao nhiêu lần nữa đây? Và nhìn cái váy này xem.”
“Ơ nhưng cái này không phải tại em.”
“Chị không muốn nghe em giải thích. Lần này chị làm hộ nhưng sau này em phải tự lo đấy.”
“Em không làm thật mà! Em thề luôn!”
Coi kìa, con bé vẫn cố chối cơ đấy. Đúng là chỉ Five mới trâng tráo đến độ đường cùng vẫn cố đổ lỗi cho người khác được.
“À Four ơi, chị xin lỗi nhé!” lanh lảnh giọng tinh nghịch.
“Lỗi chị.”
Chị lớn Two tôi đứng đó, tay gãi gãi đầu. Chị đôi khi có thể không được “tao nhã” cho lắm, nhưng điều khó tin là nó vẫn đáng yêu đến lạ kỳ. Nếu tôi cố làm điều tương tự thì ngươi ta sẽ nghĩ tôi là con trai thật không biết chừng. Để Five thử thì tôi cam đoan ai ai cũng nghĩ con bé đã loạn trí cho xem. Tại sao chỉ chị Two mới có đặc quyền đó?
“Nhưng đây là váy của Five mà chị?”
Nó không có mác nhãn gì nhưng tôi đã quá quen với chúng rồi. Khi bạn phải coi sóc chuyện áo váy của cả nhà thì việc phân biệt vài món đồ chỉ là chuyện vặt. Đây chắc chắn là váy của Five. Nhưng vẫn đề là chị Two không bao giờ nói dối tôi…
“À ừ, nó vốn là của Five.”
Ra vậy. Bí ẩn đã có lời giải. Hoá ra chuyện như vầy. Tôi biết chị Two không đời nào nói dối mình mà. “Vốn” nghĩa là Five để lại cái váy này cho chị. Dễ hiểu. Hoàn toàn hợp lý. Không cần thêm thông tin gì khác. Tôi hiểu mà. Five, làm ơn đừng!
Nhưng không.
“Cái váy chật quá thể.” Five ưỡn ngực ra để chứng minh. Tôi cảm thấy một thoáng nóng giận vụt qua. Ở tuổi này con bé sao đã phát triển cỡ vậy được? Nó còn thích phô trương chứ! Không chấp nhận được. Liêm sỉ còn nghĩa lý gì với nó không? Họ vẫn nói gì nhỉ? Ngực to não nhỏ à?
“Five nói đã chán nó rồi nên chị xin lại.”
Two mỉm cười giải thích, hoàn toàn không để tâm đến màn đấu đá của hai bọn tôi. Khiển trách Five một lần thôi thì chị mất gì nào? Không phải đó là nghĩa vụ người làm chị à?
“Nhưng chị chỉ duỗi người hơi mạnh chút nó đã rách rồi.”
“Toạc đường chỉ.”
“Trúng phóc!”
Two khoẻ quá thành ra chị thường vô thức phá hỏng đồ hay đấm lủng tường, sau đó lại ngạc nhiên với chính khả năng của mình. Khá mỉa mai khi người có thiện ý nhất trong số chúng tôi cũng là người để lại hư hại nghiêm trọng nhất. Sửa được cái đó thôi thì chị đúng là món quà trời ban.
“Không thể tin được chị làm hỏng cái váy vừa được tặng! Nãy giờ chị chạy khắp nơi kiếm kim chỉ để sửa nó nè.”
“Đây chị.”
Tôi chìa cho chị cái váy đã được vá cẩn thận. Khác Five, Two có thể lo liệu cho mình khá ổn, vướng điều chị hơi vụng về chút. Thế nào nhỉ? Chị có kỹ năng nhưng còn lóng ngóng? Nên tôi thường đỡ việc hộ chị. Đương nhiên nó không khiến tôi bận tâm chút nào vì tôi biết Two không có ý trút việc lên đầu người khác.
“Đùa hả? Em làm hộ chị sao? Em tuyệt thật đấy! Trông nó như mới vậy!”
Và bạn nên biết Two không bao giờ tâng bốc, với chị không có khái niệm bố thí tình thương. Lời khen của chị xuất phát từ đáy lòng. Mọi thứ chị làm đều vậy cả. Chị là hiện hữu của lòng tốt bụng, sự dịu dàng, hân hoan, niềm nở và cả một dòng sông nhân ái.
Tuy vậy, tính thật thà của chị đôi khi khiến tôi lo lắng. Có gì xấu về những điểm tốt đó? Tất cả đều có thể bị lợi dụng để hại chị. Nhưng người ngây thơ quá đỗi đều vậy cả.
Nếu nó vẫn chưa đủ tệ, Two còn rất dễ gần và cuốn hút. Sẽ chẳng ngạc nhiên nếu nhiều kẻ tiếp cận chị với mục đích chẳng tốt đẹp gì. Ở chị toả ra mùi của con thú yếu ớt dễ dụ, một con mồi trong tầm tay. Mà có khi chị là một con mồi khả thi thật.
Nhưng đây là Two, dẫu bị lừa chị cũng sẽ an ủi mình nó chỉ là chuyện một lần. Tôi biết chị sẽ tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên và hoàng tử của đời mình rồi lại để đàn ông lợi dụng rồi bị bỏ xó.
Thật éo le.
Tôi không nghĩ chị nên phó mặc đời mình cho bọn khốn vô lại ngoài kia. Người xinh đẹp như chị thì không. Đúng là tấn bi kịch. Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến tôi lo sốt vó lên rồi. Ừm, mình chỉ nghĩ cho chị thôi!
“Em đúng là đỉnh nhất mà! Để chị thử nhé?” Chị khẽ la lên, giọng lanh lảnh đầy phấn khích.
“Vừa như in nè!”, nói bộ chị xoay vòng vòng ngắm nghía bộ cánh mới.
Cứ như tôi mới là chị ở đây vậy.
“Các em thấy sao? Hả? Hả?”
Nhận đủ hai cái gật, Two cười toe toét, chạy lăng xăng quanh phòng.
“Chị phải khoe One mới được!”
Phấn khích, chị phóng như tên bắn ra khỏi phòng, quên cả đóng cửa. Trời ạ, đôi lúc Two vẫn hành như như trẻ con vậy. À thì chị ấy đúng là trẻ con mà. Nói về những anh hùng trên hành trình tiêu trừ cái ác đang hành hạ dân lành ít ai nghĩ họ vẫn chỉ là một đám con nít. Chưa kể trong số đó có em Five tôi, luôn phô trương và văng tục hết nấc.
“Chị Four này!”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền.
“Em có nói điêu chị không nào?”
“Lần này đã trách lầm em.”
“Sao chị lúc nào cũng nghĩ xấu về em thế? Em cũng biết tổn thương chứ?”
Nói điêu, hoàn toàn không có mẩu tổn thương nào trong giọng nó hết. Tôi cũng biết nó đang cố tình thúc ngực vào lưng mình.
“Chị sai rồi.” Tôi khó nhọc cất lời.
“Thế thôi sao? Chị không định xin lỗi em à?”
“Xin lỗi em.”
“Em chả nghe thấy gì hết.”
“Chị nói là CHỊ XIN LỖI!”
Tôi ít khi để người khác nắm thóp dễ dàng thế này. Hẳn con bé đang nghĩ mình siêu lắm, đồ hơm hĩnh.
“Em xuống khỏi người chị được chưa? Nặng quá đấy.”
Nó và bộ bưởi ngoại cỡ! Bực mình quá thể!
“Chị không thích à? Tại sao nhỉ? Có phải do cái ván phẳng của chị không?
“THỨ LỖI CHO CHỊ CÙNG CÁI VÁN NÀY! MÀY NGHĨ AI CŨNG MUỐN BỰ TỔ CHẢNG THẾ À? BIẾN KHỎI NGƯỜI CHỊ, TRONG PHÒNG CHƯA ĐỦ NÓNG SAO? VÀ ĐỪNG NÓI VỚI CHỊ BẰNG GIỌNG ĐẤY! MÀY CHƯA ĐỦ TUỔI HÀNH XỬ NHƯ MẤY CON GÁI ĐIẾM RẺ TIỀN ĐÂU. ĂN LÀM GÌ KHI CHỈ BÉO MỖI BỘ NGỰC NHƯNG ĐẦU ÓC MÀY VẪN TRÌ NỘN. CON NGU! NGU, NGU, NGU!”
“Four, chị làm sao đấy? Thôi đi!”
“MÀY CÂM MỒM NGAY CON BÒ NGU! CÚT ĐI MÀ GẶM CỎ!”
Tôi điên cuồng vớ mọi thứ trong tầm tay ném về phía con bé. Sự thật là nó né được không khiến tâm trạng tôi khá hơn.
Tôi ghét các người! Tất cả các người! Tôi khinh bỉ các người! Tôi biết mình sẽ không bao giờ dễ mến như Two, xinh đẹp như Three. Tôi biết tôi chỉ là tấm phản so với Five! Tôi ghét bản thân mình! Tôi ghét gương mặt mình! Thân hình mình! Tôi không xinh đẹp hay đáng yêu. Tôi tầm thường một cách không thể tầm thường hơn. Tay chân tôi lều nghều còn người như que củi có mái tóc ngu ngốc dính trên đỉnh không bao giờ chịu duỗi thẳng!
Còn bộ móng lởm chởm này nữa! Tôi ghét chúng kinh khủng, thà chết quách đi cho xong. Vô tích sự hết biết. Sao cứ phải dài nhanh như vậy? Nếu tôi quên cắt thì y rằng chúng sẽ cuộn xoắn lại hoặc gãy vô cớ và vương lại khắp nơi. Tôi ước gì mình có thể nhổ sạch đống móng này. Tay tôi là đồ bỏ, chân cũng là đồ bỏ, mặt tôi là đồ bỏ—tất cả những gì tôi có đều là đồ bỏ!
Lẽ nào… tôi vô dụng?
Tôi? Vô dụng? Không đời nào tôi lại là đứa vô dụng!
MÀY, CON ĐIẾM THÔ TỤC! NẾU MÀY NGHĨ ĐỐNG MỠ THỪA CỦA MÌNH ĐÁNG TỰ HÀO THÌ MÀY LẦM TO RỒI! ĐỐNG RÁC CŨNG KHÔNG THÈM CHUNG HẠNG VỚI MÀY! MÀY CHẲNG LÀ CÁI THÁ GÌ CẢ, CÚT ĐI!
CẢ MÀY NỮA! ĐỒ VAI U THỊT BẮP QUÁI DỊ ĐẦU ÓC LÚC NÀO CŨNG ĐỂ ĐÂU ĐÂU! VÀ MÀY NỮA, ĐỒ LẬP DỊ QUÁI THAI CUỒNG KÉO! THÔNG MÌNH THÌ SAO CHỨ? ĐẸP MÃ THÌ SAO CHỨ? HAY ĐỂ TAO LỘT NÓ RA CHO MÀY TIỆN NGẮM NGHÍA NHÉ? TAO SẼ KÉO TOẠC QUA VAI, XÉ VỤN RỒI BUỘC MÀY NGẮM TAO NGHIỀN NÓ THÀNH BỘT.
Tôi cười điên dại.
TUYỆT THẬT. TÔI CẢM THẤY TUYỆT HƠN RẤT NHIỀU!
Khi định thần lại căn phòng nơi tôi đứng chỉ còn một mớ hỗn độn. Trừ Three, người vẫn ngủ ngon lành dưới sàn. Phải là một dị nhân mới có thể say giấc sau vụ lùm xùm vừa rồi. Một dị nhân loạn trí. Five có lẽ đã lỉnh đi từ lâu. Con bé không sáng dạ gì cho cam nhưng mấy việc này thì nó dẻo như kẹo.
“Mình đúng là ngu.”
Tôi biết mình phải dọn dẹp chỗ này gấp. Ai làm thì người nấy phải dọn. Trong nhà ai cũng nằm lòng câu này. Nhưng tôi thấy chỉ mình mình thiệt khi mọi người chẳng ai bận tâm đến quy định kia. Dựng chỗ bàn ghế văng lăn lóc lên, nhặt lại cái bình rồi quét sàn. Này, đừng nói là tôi cũng ném đống bát đĩa nhé? Five lười chảy thây nên đến giờ vẫn còn chút đồ ăn sót lại trên những mảnh vụn. “Tại sao lại là mình?” Tôi than thở. Có thể Five không rửa đĩa nhưng tôi mới là đứa làm vỡ. Lỗi của tôi. Từ giờ tôi phải kiểm soát cơn giận của bản thân. Dù bực mình cũng phải kìm nén bởi xét cho cùng nó cũng chỉ hại tôi chứ chẳng giúp gì.
Dọn dẹp xong tôi thả người xuống ghế, mệt nhoài. Chưa đến mức như Three—nhưng thật sự tôi rất mệt.
“Có ai ở đây không?”
Vẫn úp mặt trên bàn, tôi khẽ ngẩng đầu lên, là chị cả One.
“Có chuyên gì vậy chị?”
“À, Four đấy à. Em giúp chị chút được không?”
“Để em gọi Three dậy nhé?”
Đảo mắt qua Three vẫn đang ngủ như chết dưới sàn, One lắc đầu.
“Thôi, em là đủ rồi.”
Em là đủ rồi. Tôi tua đi tua lại những từ đó trong đầu. Chúng khiến tôi vui. Chị đang khen tôi…
One là người thông minh nhất, hiểu biết rộng nhất và cũng là chỗ dựa đáng tin cậy nhất trong nhà. Chị sống có trách nhiệm và công minh. Chị có thể không dễ mến như Two, xinh đẹp như Three nhưng ở chị từng cử chỉ và biểu cảm đều toát lên vẻ tinh anh.
Chị là hình mẫu của tôi. Không thể thay đổi khuôn mặt nhưng tôi chắc chắn có thể khôn ngoan hơn.
Còn nữa, One cũng phẳng giống tôi. Ít nhất thì hiện tại là thế.
“Chị cần em phụ việc gì thế ạ?” Tôi hỏi khi rảo bước sau chị.
“Sửa cái xe đẩy. Chị vừa kiếm được ở nông trại gần đây.”
“Nhưng để làm gì ạ?”
“Có thứ này ta cần chở ở điểm dừng kế.”
Trên mặt chị hằn rõ hai từ quyết tâm. Đây là biểu cảm chị mang trước mỗi trận chiến lớn. Và trận chiến này cũng không phải để kiếm lợi cho chúng tôi, nó là cuộc chiến giành lại công lý cho những người vẫn phải chịu đói khổ. One không phải mẫu người nhắm mắt làm ngơ trước những bất công chị gặp. Tuy vậy tôi vẫn không khỏi lo lắng thay chị. Chị phải gánh vác nhiều trách nhiệm quá. Xét về tuổi, chị không phải người lớn nhất trong đám chúng tôi. Một biến cố đã buộc chị phải nhảy cóc và trở thành người dẫn dắt cả đám. Vẫn còn một người nữa, chị cả thực sự, người đáng ra phải gánh vác tất cả những trọng trách này, chị của One.
“Chị này? Chị biết em sẽ làm mọi thứ vì chị mà. Chị không phải tự mình lo liệu mọi chuyện đâu.”
Sau một thoáng ngac nhiên, One trìu mến nhìn tôi.
“Cảm ơn em.”
Không thể trông đợi vào Two, Three quá kỳ quặc còn Five lại ích kỷ. Chỉ mình tôi có thể giúp chị thôi. Dù đó có là One nhưng chị đang cố ôm trách nhiệm của người khác vào mình và tôi biết nó không dễ dàng gì.
Chị đừng lo, luôn có em bên chị. Đó là nghĩa vụ của các em gái chị. Đó là nghĩa vụ của em. Phải không, One?
“Hả?” Tôi mở mắt nhưng trước mặt không còn One. Cái xe đẩy chị nhờ tôi sửa lẫn căn nhà trống bọn tôi mượn đều biến mất cả. Tôi vẫn ở trên giường. “À phải rồi. Chỉ là mơ thôi.”
Đương nhiên rồi. Bọn tôi đã lớn cả và hành trình tiễu trừ cái ác kia đã kết thúc từ lâu. Tôi từng mong chị em mình có thể quay lại khi đó khi bọn tôi luôn luôn có nhau nhưng mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.
Tôi ước mình có thể ghé thăm lại ký ức xưa hơn. Hồi còn Zero bên cạnh, người chị xinh đẹp và mạnh mẽ hơn tất cả bọn tôi cộng lại. Hồi tôi còn mến chị, ngưỡng mộ chị, muốn trở thành con người như chị.
Nhưng nó nào đã thay đổi, tôi vẫn yêu chị. Chị là chị tôi cơ mà. Chị là gia đình tôi cơ mà. Tôi vẫn hi vọng sớm mai chị sẽ quay về và chúng tôi lại có thể chung sống dưới cùng một mái nhà. Để chúng tôi lại vui đùa cùng nhau.
Và có lẽ tôi chẳng bận tâm nếu cuộc hội ngộ có thiếu đi một hay hai người.