Drakengard Trivial – One’ Story
Type
Release Date
Category
KHÁCH THĂM NHÀ
- Ngày 1 tháng 1 năm 999
Ngày đầu năm mới, niềm vui như chảy tràn trong từng ánh mắt, từng nụ cười của người dân thủ đô Cathedral. Tôi có thể cam đoan họ đã cười bằng cả tấm lòng. Nét rạng rỡ trên khuôn mặt, những tràng cười giòn tan không dứt… không ai có vẻ ngượng ngùng.
Tất nhiên rồi. Đám lãnh chúa tàn ác đã bị đuổi cổ, nền độc tài vẫn luôn chèn ép họ bấy lâu cũng sụp đổ theo. Người dân cuối cùng cũng có lại sự tự do họ luôn khao khát. Ôi sự tự do họ đã mong chờ bấy lâu!
Chỉ có tôi khó nhọc ép bản thân mỉm cười. Tôi phải làm vậy để ngăn mình không buông bỏ mọi thứ. Ước gì hội em gái mình ở đây, tôi nghĩ. Không được, mấy con bé đến đây chung vui với mọi người thì ai sẽ lo việc ở các vùng đất? Vả lại, tôi cũng sắp có việc phải nhờ chúng rồi. Không còn nhiều thời gian trước ngày hẹn ước nữa.
Cưỡi ngựa qua con phố nào nhiệt, tôi đưa tay vẫy chào. Bầu không gian như muốn nổ tung vì sự hân hoan. Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng của con ngựa lan tới mình. Trước giờ ấn tượng của tôi về loài ngựa chẳng mấy tích cực, chủ yếu vì mùi cơ thể khó ưa của chúng. Tuy nhiên, hôm nay tôi có thể đồng cảm phần nào với con vật. Cả hai đều bị ép diễu hành từ bến cảng về thánh đường trung tâm thủ đô. Nếu được chọn thì tôi sẽ chờ đến khi trời tối muộn rồi lẻn về, một mình. Trận chiến vừa rồi đã khiến tâm trí tôi kiệt quệ. Tôi cần thời gian để hồi phục. Nhưng tôi biết mình không được phép ích kỷ như vậy. Tôi biết mình, với nghĩa vụ của một Intoner, phải trở biểu tượng cho nền hoà bình mới được thiết lập, ngay cả khi điều đó có khiến tôi bị trưng bày trong lồng kính. Người dân thành phố đâu hay những tiếng hò reo của họ lại khiến người trị vì họ tôn thờ đau đầu như búa bổ.
- Ngày 27 tháng 1
Sau khi trở về thủ đô, tôi dành toàn bộ quỹ thời gian mình có cật lực nghiên cứu số sách trong thư viện thánh đường. Tôi khá thích nơi này. Từng chồng sách dày cộp lọc đi phần lớn âm thanh huyên náo bên ngoài, để lại không gian yên tĩnh dễ chịu. Và dù rằng mùi bụi có khiến mũi tôi bất bình đôi chút, nó vẫn tốt hơn nhiều việc phải chịu đựng mùi cơ thể của cả con người lẫn loài vật như tôi vẫn phải làm mỗi ngày.
Và không, không chỉ mỗi thính giác và thị giác tôi nhạy bén bất thường mà toàn bộ các giác quan khác đều vậy. Hồi nhỏ chuyện không phiền phức lắm vì tôi chả cảm nhận được gì nhiều. Nhưng tuổi dậy thì đến và kích thích chúng phát triển với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Mùi hương cùng các loại âm thanh tấn công tai và mũi tôi không nghỉ. Tôi không còn có thể tận hưởng đồ ăn do mùi quá gắt. Đến cả cảm giác từng sợi vải lướt qua da cũng làm tôi khó chịu… Chuỗi ngày khi tôi chưa tìm được cách chung sống với giác quan của chính mình mới khổ ải làm sao. Chị em chúng tôi ai cũng có một khía cạnh cơ thể vượt mặt phần còn lại. Không có gì ngẫu nhiên hết, nó là cái giá bọn tôi phải trả cho sức mạnh dị thường của mình. Thật ngớ ngẩn khi nghĩ có ai trong số các Intoner được phép sống một cuộc sống bình thường.
Tôi nghe vài tiếng bước chân lại gần. Là hai cặp, một trước một sau. Tiếng chân chợt ngưng bặt, tựa hồ chủ nhân nó lưỡng lự trong giây lát trước khi quyết định. Ít lâu sau là tiếng gõ cửa khe khẽ. Tôi chỉ quen một người biết giữ ý đến thế. Đây chắc chắn là Two, cô em hai hiếu động nhưng rất đỗi thuỳ mị của tôi.
“Cửa mở đấy, em vào đi Two.”
Cánh cửa bật tung cùng lúc tôi gọi tên con bé.
“E-Em xin lỗi…! Em lại phá hoại nữa rồi…”
Two đứng trước cửa, rưng rưng nước mắt. Con bé vẫn đang cầm tay nắm của cánh cửa đã long khỏi bản lề. Nếu tôi có các giác quan phát triển tột độ thì ở con bé là cơ bắp. Trông Two nhỏ nhắn vậy chứ nó phải khoẻ bằng cả tá đàn ông cộng lại. Nhận thức rõ điều này nên con bé luôn cẩn trọng trong mọi hành động, tránh vô ý làm người khác bị thương hay phá hỏng đồ đạc. Hôm nay có chuyện này hẳn do Two không biết bản thân mình lại vừa khoẻ lên.
Nhưng cũng mừng thay, thay đổi của con bé không ảnh hưởng đến ngoại hình như các em gái nó. Three có mái tóc mọc nhanh đến khó tin, đến độ con bé luôn phải kè kè bên mình cái kéo. Rồi có Four cùng bộ móng tay của mình. Tóc Three mọc nhanh thật đấy nhưng nó không gãy gập đau điếng như móng tay. Four từ bé đã quen với việc cắn móng tay, tuy gần đây nó đã rất cố gắng hạn chế thói quen xấu này. Tuy vậy, móng tay vẫn chưa bao giờ thôi là chủ đề nhạy cảm với con bé. Nhìn Four luôn khổ sở tìm cách giấu bộ móng lởm chởm tôi cũng thấy tội. Trái ngược hoàn toàn là em út Five, người luôn tự hào về bộ ngực nảy nở của mình. Không tồn tại khái niệm hoà thuận giữa hai đứa. Four luôn cằn nhằn với tôi rằng Five còn nhỏ mà đã khiếm nhã, nói chuyện chả ra đâu vào đâu. Và mỗi lần tôi lại thắc mắc liệu con bé có đang ghen tị với em mình, dù nó có là sự táo tợn hay bộ ngực ngoại cỡ. Nhìn Five đi đâu cũng phô trương với nó hẳn không dễ chịu gì.
“Em phải làm sao bây giờ…?” Giọng Two kéo tôi về hiện tại.
“Đừng bận tâm. Nó cũng cũ quá rồi mà. Để chị gọi thợ đến sửa một thể.”
“Thật ạ?”
“Ừ, thật.” Nụ cười trở lại trên gương mặt Two ngay tắp lự. Con bé vẫn ngây ngô như ngày nào.
“Gặp chị thật mừng quá đi. Đã lâu lắm rồi…”
Thực ra thì không, bọn tôi mới giải phóng các vùng đất gần đây thôi.
“…ha ha. Chắc chỉ là cảm giác thôi, Cent nhỉ?”
Chàng trai bên cạnh con bé gật nhẹ. Anh ta có thói quen lúc nào cũng hất hất mái tóc đen nhánh của mình, cái tôi đánh giá là điệu đà quá mức. Vậy mà em gái tôi lại không có vẻ gì bận tâm. Con bé đang chết mê chết mệt trợ thủ của nó. À, tôi quên chưa nói đấy. Chị em chúng tôi ai cũng có một trở thủ, người tồn tại chỉ để bảo vệ và phục vụ Intoner.
“Bọn em là người đầu tiên đến đây hả chị?” Gương mặt Two sáng bừng khi nhận được cái gật đầu.
“Thấy không Cent. Chúng ta đến đầu luôn nè!”
“Người luôn xếp đầu trong lòng thần, thưa tiểu thư.”
“Cent cũng vậy mà! Tình yêu của ta to bự thế này này!” Đỏ mặt, Two thủ thỉ.
Hai đứa lúc nào cũng tình tứ thế đấy. Người ngoài nhìn vào có thể hơi ngượng chút, nhưng theo tôi đây là mối quan hệ lý tưởng giữa Intoner và trợ thủ.
…Nói vậy chứ tôi cũng không để chúng quấn quít lấy nhau mãi được.
“Ngoài Vùng đất Sa mạc vẫn ổn chứ em?” Tôi gợi chuyện.
“À! Có bọn nhân ngưu sống gần đấy nhưng bọn em đã xử lý xong xuôi cả rồi chị ạ!”
Thực ra tôi muốn biết đám lãnh chúa bị tước quyền có động thái gì không, nhưng Two lại khoe về chiến tích diệt quái vật của cả hai. Nếu chuyện quan trọng theo quan niệm của con bé chỉ có nhiêu đây thì không có gì đáng lo rồi. Vùng đất Sa mạc suy cho cùng cũng chỉ là chốn cằn cỗi vắng người. Hiếm thứ sống nổi ngoài đó, cuộc sống người dân vướng phải muôn vàn khó khăn. Tôi cử con bé tới với hi vọng bản tính lạc quan của Two sẽ giúp nơi này có thêm chút sức sống. Tôi rất mừng khi biết niềm tin của mình đã đặt đúng người và người dân ai ai cũng yêu mến con bé.
“Chị ơi, bọn em đi đảo mắt quanh đây chút chị không phiền chứ? Chỉ để đảm bảo an ninh thôi á. Nhé chị?”
Two đã nhảy chân sáo rời khỏi, không để tôi kịp trả lời. Tôi nhớ lần cuối con bé tới đây cũng vậy, nửa năm trước. Hồi đó thời gian không cho phép nó ở lại quá lâu. Tôi đoán nó thực sự háo hức được dạo chơi quanh thủ phủ. Chà, lâu vậy rồi mà con bé vẫn chẳng thay đổi mấy nhỉ. Cent cúi mình chào tôi trước khi theo gót Two. Tôi cũng quay lại với chồng sách.
Lý do tôi nhốt mình trong thư phòng không phải chỉ vì nơi này yên tĩnh. Tôi đang tìm một thứ. Không rõ ai đã gom chúng về nhưng ở đây có đủ loại sách từ khắp nơi trên thế giới. Chắc chắn một trong số chúng phải có thông tin tôi cần. Tôi muốn biết Intoner rốt cuộc là gì và tại sao bọn tôi lại tồn tại trên đời?
- Ngày 14 tháng 2
Four cùng Decad – trợ thủ của nó, đã đặt chân đến Cathedral. Vùng đất Núi đồi là nơi xa thủ đô nhất nên tôi khá bất ngờ.
“Em có rủ Three đi cùng nhưng chị ấy vẫn bận bịu với đám búp bê của mình.”
Four than thở. Vùng đất Rừng rậm nằm ngay sát lãnh địa nó.
“Em biết tính Three rồi còn gì.”
Tôi không nghĩ Four bị từ chối. Tôi còn không chắc Three có nhận ra cô em gái đến thăm mình hay không kia. Nó trước giờ luôn là người kỳ quặc nhất trong số bọn tôi. Đứa em gái có niềm đam mê quái đản cho đám búp bê vô tri ngay từ tấm bé. Một khi nó chơi đùa cùng chúng thì ăn ngủ cũng phải xếp hàng chứ đừng nói đến bắt chuyện với ai.
“Quan trọng hơn…”
“Báo cáo tình tình vùng đất, phải không chị?”
“Em vẫn nhạy bén như ngày nào.”
Hãnh diện ra mặt, Four báo cáo vắn tắt tình hình khu vực mình cai quản.
“Mọi thứ đều suôn sẻ chị ạ. Vùng ấy cư dân không đông như ở đây, khu vực có người lưu trú cũng tập trung khá nhỏ gọn. Lão lãnh chúa cũ phải đần độn đến mức nào mới làm tanh bành mọi chuyện được chứ?”
Four nói đúng, tôi trao Vùng đất Rừng rậm cho con bé cũng vì nơi này dễ cai quản. Nó là một đứa rất thông minh và đứng đắn nhưng đáng tiếc vẫn còn quá trẻ con. Con bé không biết cách xử trí khi gặp trở ngại. Nếu không thể rụt đầu vào mai trốn thì nó sẽ nổi khùng với mọi thứ trong tầm mắt. Điểm trừ này làm tôi không thể đặt con bé vào những nơi tình hình phức tạp được.
“Đấy không phải cái chị lo lắng. Vùng đất Rừng râm thế nào em?”
Chuyện Four đến thăm Three không phải ngẫu nhiên, là tôi sai nó qua đó kiểm tra tình hình trước khi tới đây. Thực lòng mà nói, nỗi lo luôn thường trực kể từ khi tôi trao Vùng đất Rừng rậm cho Three. Chắc chắn là canh bạc lớn nhất đời tôi.
“Tình hình ổn thoả đáng ngạc nhiên chị ạ. Đến nỗi khiến em cũng phải nhìn lại chị ấy bằng con mắt khác. Sống chung với đám tiên và yêu tinh ngạo mạn đấy chắc em phát điên mất.”
Ở khu rừng của Three gần như chẳng có người lai vãng. Nó là thiên đường cho tộc tiên, rải rác ở những góc khuất là các ngôi làng của yêu tinh. Tôi nghĩ ngoài Three chẳng còn ai hợp hơn với nơi này.
Các loài không phải con người không mặn mà gì với chuyện bị chúng ta xâm lấn. Chìa khoá để chung sống với họ là tôn trọng lãnh thổ của nhau. Lãnh chúa khu này trước đây lại muốn dùng vũ lực ép các tộc tuân theo luật lệ của con người. Hiển nhiên kết quả chẳng mấy khả quan. Còn Three, người chẳng có ham muốn gì, hoá ra lại vừa vặn. Hơn nữa, giới hạn số người phải tiếp xúc với con bé được bao nhiêu hay bấy nhiêu…
“Chị One?”
“Chị xin lỗi. Em còn chuyện gì muốn hỏi à?”
“Dạ không! Từ khi đám lãnh chúa tàn ác bị phế truất, cuộc sống người dân đã tốt lên rất nhiều. Năm vừa rồi cũng đánh dấu lần đầu tiên vụ mùa thực sự về tay nông dân.”
“Được vậy thì mừng quá rồi! Cám ơn em.”
Đã báo cáo xong nhưng Four vẫn có vẻ lưỡng lự.
“Em cứ nói đi.”
“Chúng ta thật sự phải… đánh chị ấy ạ?”
“Nếu không sao chị phải gọi tất cả bọn em đến đây?” Tôi nghiêm giọng.
“Ta đâu cần làm vậy chứ…” Four rụt rè phản đối.
“Vậy em muốn chúng ta bị giết sạch?”
“Không… Ý em không phải vậy!”
“Thế thì em không hiểu nghĩa của từ đánh nhau rồi.”
Four buồn bã cụp mắt.
“One…chị khác xưa rồi…”
“Có thể. Nhưng chúng ta ai chẳng vậy?”
Đương nhiên rồi. Bọn tôi có còn là trẻ con nữa đâu. Chúng tôi buộc phải thay đổi, dù chỉ để theo kịp sức mạnh đang ngày một vượt tầm kiểm soát. Tôi nhận ra có vấn đề với cơ thể mình từ khi nào nhỉ?
Tại sao bọn tôi lại sở hữu sức mạnh này? Để bảo vệ và trị vì thế giới, tôi đã rõ từ khi lọt lòng. Nhưng tại sao tôi lại biết điều này? Ai đã dạy tôi?
Four lẳng lặng rời khỏi dù không hài lòng thấy rõ. Decad theo sát gót con bé như một cái bóng. Tôi để ý thấy trong suốt cuộc trò chuyện họ không chạm mắt lấy một lần. Có lẽ Four không muốn trợ thủ mình là một người đàn ông trung niên tính cách nhu mì? Con bé đối xử với trợ thủ lạnh lùng vậy nhưng ông ta không hề tỏ vẻ phật lòng. Thái độ ấy chắc còn khiến Four khó chịu hơn.
Tôi tiếp tục cuộc tìm kiếm khi tiếng bước chân đã xa hẳn. Quái lạ một nỗi, tôi vẫn không mò được chút thông tin nào về Intoner cũng như các trợ thủ. Hay tôi đã lầm? Có thể họ dùng một thuật ngữ khác để gọi Intoner chăng? Không lý nào trước giờ không tồn tại ghi chép nào về các thực thể hùng mạnh như chúng tôi được. Đơn cử như khúc thánh ca của tôi đi. Nó khác hoàn toàn bài niệm ta thường nghe khi gọi phép và đảm bảo đến các thuật sĩ cũng phải trố mắt ngạc nhiên. Ấy vậy mà lật tung pho sách ma thuật lên kết quả vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh.
Tại sao tôi lại không tìm được gì? Có phải đây là một phần trong âm mưu che giấu sự tồn tại của các Intoner? Và nếu thật vậy thì tại sao?
- Ngày 22 tháng 2
“Chị Two nói Three vẫn chưa tới. Thế mà em cứ lo mình xếp chót cơ!” Five nghiêng đầu thỏ thẻ.
Tôi chẳng ngạc nhiên. Từ đầu tôi đã đoán Three hoặc Five sẽ là người đến sau cùng. Three vì đống búp bê yêu quý của nó. Còn Five sẽ nghĩ mình đến lúc nào cũng được do lãnh địa nó gần tôi nhất.
“Thần đã nói ta không cần vội mà!” Trợ thủ của Five phàn nàn. Cậu ta là một thiếu niên xinh trai dễ mến, ấy là cho tới khi mở miệng. Nếu tôi không lầm đã có lần Five nói trợ thủ của mình là thằng nhãi con hỗn xược. Tôi cũng có nhận định tương tự.
“Five, tiểu thư chẳng bao giờ để tâm đến lời thần cả.”
“Đâu có.”
“Thật vậy đấy! Như tối qua chẳng hạn, thần than thở mình mệt bao nhiêu lần mà-“
Không hứng thú với chủ đề cậu ta muốn giãi bày, tôi hắng giọng ngắt lời.
“Vào vấn đề chính này. Tình hình ở Vùng đất Đại dương thế nào rồi?”
Quyền lực của các lãnh chúa tập trung cả ở khu vực này. Phần lớn cư dân nơi đây đều thuộc tầng lớp thượng lưu và quý tộc, những người vẫn chưa hết căm hận bọn tôi vì đã cướp đi thứ họ một mực nhận là của mình. Bọn họ cũng chẳng oan khuất gì, của cải họ có đều do cướp từ những người lao động chân chính. Chúng tôi chỉ đơn giản trả chúng về đúng chủ nhân, vậy thôi.
Nói cách khác, vùng đất của Five là nơi dễ xảy ra bạo loạn nhất. Tôi đã nghi ngại em gái mình sẽ khó mà duy trì được hoà bình ở khu vực này, nhưng hiển nhiên lo lắng của tôi là vô căn cứ.
“Chị chớ lo. Cả đám ấy đã tự nguyện trở thành nô lệ cho em rồi.” Five nháy mắt tinh nghịch.
“Tiểu thư Five muốn sở hữu tất cả mà…” Cậu trợ thủ nhăn mặt.
Điều Five ghét nhất là không sở hữu thứ mình muốn. Cũng do vậy mà tới tuổi trưởng thành nó ám ảnh với việc chiếm đoạt. Dù có là đồ vật hay con người. Five sẽ không dừng lại chừng nào thứ con bé muốn chưa hoàn toàn thuộc về nó. Sự tham lam này đáng ra phải khiến mọi người lánh xa nhưng có vẻ lại là công cụ đắc lực giúp nó kiểm soát cả một vùng đất.
“Thế còn việc khôi phục hải cảng chị giao em đến đâu rồi?”
Cuộc chiến với đám lãnh chúa ở đó đã để lại thiệt hại nặng nề đến khu vực duyên hải. Lỗi ở chúng tôi một phần khi không kiểm soát được sức mạnh bản thân.
“Bước đầu thì thuyền buôn ở phương Đông đã bắt đầu cập bến trở lại.”
“Và nó khiến tiểu thư Five vui tới độ đổ hết chỗ kim cương mình có vào sạp hàng của đám con buôn.”
Lãnh chúa vùng đất này trước đây là phụ nữ. Lâu đài của bà chật kín những bộ váy áo xa xỉ nhất và chất đống nào những ngọc ngà châu báu, tất cả đều nhanh chóng được sang tên cho Five. Đáng ra chúng phải được trả lại cho người dân nhưng tôi cho phép Five hành xử tuỳ thích vì tôi biết quá rõ con bé cả thèm chóng chán thế nào.
Thật vậy, chẳng mấy chốc Five đã ngán ngẩm gia tài của mình ở lâu đài và đã thay thế chúng bằng sở thích mới của mình. Chắc chắn mọi chuyện rồi cũng sẽ lặp lại thôi. Nhưng hiện tại bản tính ẩm ương của nó là cú húc lớn thúc đẩy nền thương mại đất nước phát triển.
Do thiếu hụt nguồn tài nguyên thiên nhiên nên nền kinh tế Vùng đất Đại dương phụ thuộc chủ yếu vào giao thương. Đúng ra nơi này còn mạnh mảng đánh bắt thuỷ sản nhưng sản lượng của ngành nghề này vẫn còn quá thiếu hụt.
“Không chỉ chỗ đá quý ấy đâu, em còn bán hết tủ đồ của mình nữa. Đằng nào thì chúng cũng chật cứng hết cả. Khuôn ngực nảy nở này vẫn chưa chịu ngừng phát triển.”
Tôi để ý thấy trợ thủ của Five so vai ngao ngán. Trên khuôn mặt cậu chễm chệ nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ, đối nhau chan chát với những đường nét thanh tú tạo hoá ban tặng.
“Four mà nghe được câu này thì tiểu thư chết chắc!”
Chàng trai nhắc nhở Five. Khôi hài thật, cậu ta cũng nào có tử tế với Four bao giờ. Tuy nhiên tôi quyết định không có lý do gì phải đào việc đó lên.
Sức mạnh của Two vẫn tăng dần từng ngày. Four cũng đã chuyển sang dùng găng tay để giấu đi bộ móng. Bản thân tôi cũng không khá hơn là bao. Ngồi trong này nhưng tôi vẫn có thể lắng nghe được những tiếng động ngoài quảng trường. Còn Five thì vừa tự hào khoe với tôi về bộ ngực nảy nở của nó. Khi còn bé tôi luôn mong một ngày mình sẽ thật hùng mạnh… vậy mà giờ đây tôi lại sợ hãi chính thứ sức mạnh mình được trao.
“Chị hiểu rồi. Cám ơn em.”
Viện cớ còn bận việc, tôi cho hai đứa rời khỏi. Đúng là tôi bận thật, cuộc tìm kiếm của tôi vẫn chưa đi tới đâu cả. Thời gian không còn nhiều, tôi phải nhanh hơn.
- Ngày 3 tháng 3
Three tới đúng ngày hạn chót.
Bực bội vì tìm kiếm đã lâu mà vẫn chưa có kết quả, tôi giam mình trong thư viện từ khi trời còn tinh mơ. Tôi nghe tiếng cặp kéo lách cách, nặng nhọc lê sau là tiếng bước chân của Four, cuối cùng là tiếng bước đều đều của trợ thủ con bé – Octa.
“Thứ gì buổi sáng đi bằng hai chân, buổi chiều đi bằng mười hai chân còn buổi tối đi bằng một chân…” Cánh cửa hé mở và chào đón tôi là câu đố của em gái.
“…Chị đoán được không?”
“Em đến muộn.” Tôi đáp.
Cố gắng tìm đáp án cho câu đố của Three chỉ phí thời gian. Ít khi chúng thật sự có nghĩa. Từ bé nó đã là một cô bé dè dặt ít nói. Điều này ít nhiều thay đổi khi con bé có sở thích chơi búp bê, có lẽ do đã quen chuyện trò với chúng.
“…tóc em không còn dài ra nữa à?”
Mất một lúc tôi mới nhận ra mái tóc của con bé khi trước luôn xoã tới eo giờ đã bị cắt đến ngang vai.
“Không, cái này là do gần đây thần đã chịu trách nhiệm chăm sóc tóc cho tiểu thư Three đấy ạ.” Octa cười lớn.
Chẳng trách trông nó gọn gàng hẳn. Nếu chỉ chứng kiến nhiêu đây hẳn nhiều người đã lầm tưởng Octa là một ông lão thân thiện, có chăng hơi lập dị chút. Giá mà từ lập dị đủ để miêu tả Octa…
“Ra vậy.”
Vậy là nó vẫn mọc nhanh như xưa. Tất nhiên rồi, tại sao tôi lại nghĩ Three là ngoại lệ nhỉ?
Đã từng có lúc chúng tôi cần tới từng giọt sức mạnh bọn tôi có thể có. Nhưng sau ngày hôm nay, liệu chúng còn nghĩa lý gì không? Cớ sao sức mạnh của tôi vẫn không ngừng tăng?
“…Em mệt.” Three ngáp dài.
Không có đám búp bê của mình trông con bé uể oải đến đáng kinh ngạc. Đi sau hai từ “em mệt” thường là hình ảnh nó nằm sõng soài tại trận, ngủ mê mệt.
“Tránh đống sách ấy ra, chúng quý lắm đấy.”
Three, vẫn giữ đủ tỉnh táo để tránh ngã đè lên chồng sách cũ, đã nằm gọn gàng trên sàn nhà.
“Sao em không chọn một phòng ngủ mà dùng?”
Cuộc hành trình của Three tới đây xa chẳng kém từ Vùng đất Núi đồi, con bé chắc đã mệt lử người rồi. Vả lại hai chị em cũng chẳng còn gì để bàn, Four đã lo hộ phần việc của chị nó rồi.
“Em có chuyện gì muốn nói với chị à?”
Tôi vẫn nghĩ nó sẽ lăn ra ngủ hoặc vào phòng nhưng Four chỉ lẳng lặng chơi với cây kéo của mình, chẳng nói chẳng rằng. Nó là đứa duy nhất tôi không thể đọc được suy nghĩ và tôi có cảm giác mình không phải người duy nhất.
Ấy vậy cũng có lúc tôi lại có cảm giác em gái kỳ quặc của tôi mới là người biết nhiều hơn cả. Không chừng con bé từ lâu đã có đáp án cho câu hỏi vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ…
“Em không buồn ngủ.”
“Không phải em bảo mình mệt à?”
“…trắng.”
Tôi không ngạc nhiên, những đoạn hội thoại khó hiểu là sở trường của nó.
“Ta còn nhiều việc phải làm, phiền ngươi đưa con bé…”
“Tất nhiên rồi, thưa tiểu th-“
“Cưỡi trên lưng con thuỷ quái có bộ vảy trắng như tuyết, một lưỡi kiếm hồng.” Three ngắt lời Octa bằng một câu đố khác.
“Three…?”
“Lưỡi kiếm đó chỉ về đâu? …chị đoán được chứ?”
Three nhìn thẳng vào mắt tôi. Đây không phải một trong những câu đố vô bổ kia, tôi biết nó ám chỉ điều gì. Con thuỷ quái có bộ vảy trắng như tuyết… một con rồng trắng, chở một cô gái mắt hồng trên lưng. Cô gái đang trỏ kiếm về phía chúng tôi… các em gái cô.
Trên đường đến đây Three đã nhìn thấy kẻ thù định mệnh của bọn tôi, đúng như đã hẹn.
“Chị hết thời gian thật rồi.” Tôi thở dài.
Cuối cùng tôi vẫn chẳng biết thêm gì. Cuộc tìm kiếm của tôi lại quay về con số không.
“Rốt cuộc thì ai là người đúng? Có phải chị không One? Hay là Two… Four… Five? Hay có lẽ nào… đó là Zero?” Three hỏi tôi, mặt tỉnh bơ.
“Ai cũng nghĩ mình là người đúng.”
Nếu không thì sao họ có thể chiến đấu được? Không ai đủ mạnh mẽ để cống hiến bản thân cho thứ họ biết là sai lầm. Họ cần một lý do trước. Cuộc tìm kiếm này của tôi cũng chỉ là lý do tôi dùng để biện minh cho trận đánh hôm nay.
Liệu có phải tôi nghi ngờ bản thân và quyết định của mình?
“Chị One?” Three nhìn tôi đầy thắc mắc.
Tôi có câu trả lời hay không, tôi có lời biện hộ nào hay không, chẳng quan trọng. Việc tôi biết bản chất hay lý do tồn tại của mình chẳng ảnh hưởng đến việc tôi phải làm. Dù thế nào thì trận chiến này vẫn sẽ xảy ra. Vậy thì cớ gì tôi phải do dự?
Gập sách, tôi đứng dậy. Đằng xa vọng lại tiếng gầm một con rồng. Không còn nghi ngờ gì nữa. Kẻ phản bội.
“Cùng ra chào chị cả thôi. Ta đã hứa rồi mà.”