A Little Princess
Type
Release Date
Category
NÀNG CÔNG CHÚA NHỎ
Một trái tim khép kín. Trói chặt chỉ mình tôi.
Những điều luật được trao đổi và tình bạn ra đời.
1
Như một thói quen, cứ chốc chốc Fyra lại ngó xuống chiếc mặt nạ trên tay.
Nó là một chiếc mặt nạ kỳ lạ, cô cũng không rõ nó tượng trưng cho điều gì. Nhưng cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ nó.
“Em phải sống cùng chiếc mặt nạ này. Không bao giờ được gỡ nó xuống.”
Người đàn ông dẫn cô đến ngôi làng này bỏ đi với những lời đó. Ông không giải thích thêm về ý nghĩa của chiếc mặt nạ cũng như tương lai cô.
Fyra nhẹ vuốt má, ngón tay cô lướt qua đám mụn nhọt đang tấy đỏ, một số đã mưng mủ. Chúng là minh chứng cho vụ bỏng cô phải chịu khi còn quá nhỏ. Nhìn thấy những vết sẹo này thôi cũng đủ khiến người ta khiếp hãi chứ đừng nói đến việc chạm vào. Nhưng đối với Fyra chúng lại cho cô cảm giác dễ chịu đến kỳ lạ. Có lẽ cô đã chấp nhận chúng là một phần của mình.
Bố mẹ cô thì khác, họ ghê tởm chúng. Vốn là con buôn gấm vóc, họ chỉ quen chỉ tay ra lệnh. Lòng tự cao khiến họ hổ thẹn trước việc chăm sóc con gái của chính mình, không có chỗ cho sự thương cảm trong lòng họ.
“Mày chỉ cản trở việc kinh doanh của bọn tao thôi,” họ tuyên bố và cấm cô ra ngoài từ đó. Vào đêm sinh nhật lần thứ 8, hai người sai cô đến làm việc tại một thi trấn xa lạ – cũng là cách để nhổ cái gai trong mắt bấy lâu.
Cô bé Fyra 8 tuổi đã đặt chân tới thị trấn này như vậy đấy. Cô chẳng thể quay lại nữa. Và cô cũng chẳng còn ai chăm lo cho mình ở đây. Nhưng Fyra đã quyết rồi – cô nguyện làm mọi thứ để sinh tồn.
Cô đeo chiếc mặt nạ không chút ngần ngại. Bên trong nó bao trùm một sự im lặng, đen kịt và lạnh lẽo. Thê giới sau chiếc mặt nạ với cô trở nên hẹp hơn bao giờ hết.
Cô thấy một người đeo cùng chiếc mặt nạ giống mình tiến lại gần. Cô vô thức lùi về một bước nhưng người kia nhanh tay hơn đã tóm lấy và kéo cô đi, luôn miệng càm ràm điều gì đó. Xét qua giọng nói và thể hình, cô đoán người kia là đàn ông. Quan trọng hơn, cô không hiểu bất cứ từ nào ông ta nói.
“C-chờ đã.”
Fyra buột miệng. Người đàn ông dừng sững lại khi nghe giọng cô. Ngay sau đó ông gầm lớn đầy giận dữ. Tay vung vẩy tới lui còn châm giậm đất, sự khó chịu bộc lộ rõ qua từng hành động. Nhìn ông Fyra nhớ tới cha mình, ông cũng như vậy vì “bị coi thường” do sự hiện diện của cô. Ông ta sẽ đánh mình! Fyra đưa tay lên che mặt, người căng cứng.
Vào khoảnh khắc đó vang lên một giọng nói uy nghiêm.
“Điều 32: Chỉ những ai có giấy chứng nhận mới được quyền nói.”
Chất giọng có chút khô khan nhưng đây là thứ ngôn ngữ cô biết. Ai vậy? Nhìn quanh cô thấy một cậu bé đứng chống nạnh trên cầu thang xoắn như mê cung. Cậu nhảy bước một xuống, Trên mặt cậu cũng là một chiếc mặt nạ – có vẻ như tất cả mọi người nơi đây đều đeo mặt nạ. Cậu ta cũng tầm tuổi mình thì phải Fyra không nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Cô. Cô không phải người ở đây đúng không? Cô có giấy chứng nhận không?
“Giấy chứng nh…?”
Fyra đang nói chợt nhận ra và nhanh chóng bụm miệng.
“Giấy chứng nhận là bằng chứng xác nhận nơi cô sinh ra trong thị trấn này. Mọi người ở đây đêu có nó. Nếu người ngoài muốn nói hay ca hát, họ phải cưới một người trong thị trấn. Ở nơi này luật lệ có quyền lực tuyệt đối. Nếu cố muốn sống ở đây thì cô phải tuân theo chúng.”
Người ngoại tộc không thể nói? Vậy mình sống ở đây sao nổi?
Vẻ lo lắng của Fyra lộ rõ ngay cả qua lớp mặt nạ. Cậu bé đeo mặt nạ tiến tới chỗ cô.
“Cứ để đó cho tôi.”
Sau khi thầm thì những lời đó cậu bé tiến lại gần người đàn ông và nói chuyện với ông ta bằng thứ ngôn ngữ Fyra không tài nào hiểu nổi. Cả lời nói và hành động của hai người đều quá sức kỳ dị, Fyra không đoán được họ đang nói về chuyện gì. Giữa chừng, cậu hé nhẹ chiếc mặt nạ để lộ gương mặt mình. Tuy chỉ là một thoáng nhưng Fyra đã thấy nó. Làn da nâu khoẻ khoắn láng mịn, cái mũi thẳng càng tôn thêm nét quyến rũ của cậu. Mái tóc thẳng chơi đùa với làn gió. Có người đẹp trai đến vậy à? Fyra cứ đứng ngây người ở đó, không thể rời mắt khỏi cậu.
“Đi thôi” – cậu bé nhẹ nhàng gọi và kéo cô về với thực tại.
Cậu bé đưa tay lên trước và ưỡn ngực, nói điều gì đó với người đàn ông kia. Thấy ông gật đầu, cậu quay lại và nói với Fyra.
“Ông ta có nói với tôi rồi. Cô đến đây để làm việc, phải chứ? Ông ta là chủ của cô. Cô lấy quả từ ông ta và bán chúng ở đây. Cuối ngày cô sẽ giao tiền bán hoá quả lại cho ông ấy. Bán hoa quả. Cô làm được không?”
Fyra gật đầu ngay tắp lự. Cậu bé giao cho cô chiếc sọt lớn, không quên động viên cô cố hết sức. Nhờ cậu mà giờ cô đã có thể sống ở đây.
Cám ơn. Bối rối không nói thành lời, Fyra cúi đầu thay cho câu cảm tạ.
2
Thời gian trôi mau, chẳng mấy mà sáu tháng đã qua. Tất cả với Fyra cứ như một giấc mơ.
Với công việc cần kỹ năng giao tiếp hơn cả Fyra mới thấy việc mình không thể nói rắc rối ra sao. Nhưng cô không từ bỏ. Cô dành gấp ba thời gian chạy tới lui khắp nơi, lặn lội tới mọi ngõ hẻm. Có lần cô suýt chết trong một cuộc ẩu đả với những người bán rong khác. Nhưng dù có dụ xô đẩy hay hăm doạ thế nào cô vẫn chỉ quan tâm bảo vệ sọt quả. Ngày mưa gió hay bão cát người ta vẫn thấy Fyra ôm sọt quả vào thị trấn.
Thời gian biểu của cô không có thời gian cho tủi hờn hay lo lắng u sầu. Chuỗi ngày làm việc không nghỉ cũng giúp cô cũng dần hiểu ngôn ngữ của người dân nơi đây dù ban đầu chúng chẳng khác gì những âm thanh vô nghĩa ghép lại với nhau. Cô cũng nhớ được kha khá luật lệ, tất nhiên không phải tất cả do số lượng quá đồ sộ của chúng. Cô khắc phục điều này bằng cách ghi chúng vào một quyển sổ và luôn mang nó theo mình.
Có những ngày Fyra còn chẳng kiếm nổi đồng nào nhưng cô vẫn rất vui. Cuộc sống ở đây thích hơn nhiều hồi cô còn ở quê nhà, bị nhốt trong bốn bức tường vì bố mẹ coi cô là “nỗi ô nhục của gia đình.
Luật lệ là thứ gắn kết nơi này, và nó cũng là thứ duy nhất kìm cặp người dân nơi đây. Đúng là cô sẽ không được bảo vệ bởi vì “cô là một đứa trẻ” hay “cô là con gái” nhưng cô cũng không bị bắt tội vì nó. Người dân nơi đay ai cũng đeo mặt nạ cả nên cô cũng không bị đối xử tệ hay thiên vị chỉ vì vẻ bề ngoài. Không có từ ngữ nào diễn tả được điều này khiến Fyra hạnh phúc ra sao. Tất cả những thứ đè nặng lên cô trước đây đã bị thổi bay tựa như cát trong thị trấn này.
Thỉnh thoảng cô vẫn gặp cậu bé mình mang nợ. Cậu đến cũng bất chợt như khi đi. Cô chỉ nhận ra do mỗi lần gặp cậu thường hé chiếc mặt nạ, để lộ gương mặt mình.
“Điều 2: Không ai được phép tháo mặt nạ.”
Dù thường xuyên làm trái điều lệ cơ bản nhất của thị trấn nhưng có vẻ cậu không để tâm đến nó lắm. Cậu thường tìm đến Fyra – người trên tay lúc nào cũng ôm một sọt hoa quả cao vượt mặt – trò chuyện.
“Sao cô cứ cúi đầu suốt thế? Uỡn ngực ra chút đi. Như thế người ta cũng dễ nhìn giỏ hoa quả hơn đấy.”
“Lần đầu tiên tôi thấy có người kè kè bên mình quyển sổ chép luật đấy. Không cần để tâm đến nó vậy đâu.”
Giọng cậu không còn thô ráp nữa. Từ khi Fyra học được ngôn ngữ nơi đây, cậu cũng chuyển sang nói chuyện với cô bằng bản ngữ luôn.
Một tối nọ, Fyra giao số tiền cô kiếm được như thường lệ và nhận được một phần nhỏ tiền công. Cô bị ông chủ gọi giật lại khi đang chực quay gót.
“Nếu trong ngày mai không bán được hết chỗ quả được giao thì ta không cần cô nữa.”
Rắc rối to. Sáu tháng qua chưa ngày nào Fyra bán được hết sọt hoa quả. Nhưng nghĩ tới “ta không cần cô nữa”, cô mím môi gật đầu. Mình phải làm thôi. Để được sống ở đây, để có giá trị với mọi người, mình phải làm được. Mình đã chuẩn bị rồi cơ mà.
Ngày hôm sau, Fyra đã có mặt ở thị trấn khi trời còn tờ mờ sáng. Cô bám rịt lấy bất cứ ai đến gần mời gọi họ mua hoa quả bằng mọi cách mình biết, cả bằng ngôn ngữ cơ thể và dấu hiệu. Cô không buông tha dù họ đã từ chối và thậm chí còn gạt cô sang một bên đầy hung bạo. Nhưng mọi cô gắng của cô chỉ làm mọi chuyện tệ hơn, bằng chứng là mặt trời đã đứng bóng mà sọt quả vẫn còn nguyên.
Fyra men theo vô số các bậc thang xoắn ốc chỉ kiếm tìm khách hàng nhưng may mắn không mỉm cười với cô. Cô tìm đến khu thương mại, lòng tràn trề hi vọng. Nhưng ở đây cũng chẳng có bóng người. Thở dài, Fyra lần theo đường cũ trở về nhưng vấp ngã ngay tại bậc thềm.
Cô đã như vậy bao lâu rồi? Một giọng nói vui tươi vang bên tai đánh thức cô.
“Điều 227: Không ai được cản trở giao thông.”
Fyra gắng sức nhỏm dậy và thấy cậu bé đang đứng chống nạnh nhìn mình. Chiếc mặt nạ của cậu, như thường lệ, lại lệch sang một bên.
“…luật là vậy nhưng đằng nào cũng không có ai đi lối này. Cứ nghỉ nếu cô thấy mệt, nhưng ít nhất cũng phải chọn chỗ râm chứ?”
Fyra lắc đầu và đứng dậy. Cô ôm chiếc sọt còn cậu bé mau lẹ nhặt đống quả giúp cô. Nhìn thấy đống quả, nỗi buồn lại bủa vây Fyra. Giờ chúng vừa dính bẩn lại dập nát, cô còn bán sao nổi?
“Sao vậy?”
Cậu hỏi, đôi mắt sáng xuyên thấu chiếc mặt nạ, thứ che giấu khuôn mặt đỏ lựng của Fyra. Tim cô đang nhảy loạn trong lồng ngực. Cô nghĩ bụng cậu ít nhất cũng nên biết số phận của mình. Không, cô muốn giãi bày với cậu.
Nhìn ngôn ngữ cơ thể của Fyra, cậu liền hiểu sự tình.
“Ra là vậy!”
“Vậy thì để tôi mua chúng. Tất cả số quả này!” Cậu chỉ tay vào sọt quả, hào hứng tuyên bố.
Fyra đánh mắt lườm cậu. Đây không phải lúc để đùa!
Nhưng tất nhiên cô không nói suy nghĩ đó ra mà chỉ lẳng lặng đưa cậu xem quyển sổ ghi luật.
“Điều 429: Nghiêm cấm bất cứ ai mua toàn bộ hàng hoá trong một cửa tiệm.”
“…Cô vẫn nghiêm túc như thường lệ nhỉ? Đừng quan tâm đến chúng. Luật lệ được tạo ra để bị phá. Cô thà phá lệ để được sống thay vì tuân thủ chúng đến chết, phải chứ?”
Nhận xét của cậu thổi bay cơn giận trong Fyra, chỉ để lại những băn khoăn. Thích thú trước phản ứng của cô, cậu cười lớn.
“Thôi đành vậy. Vì cô lần này tôi sẽ không phá luật nữa. Nhưng thế này đi, tôi có hai lá thăm đây. Nếu tôi rút trúng lá may mắn thì cô phải đưa hết số quả cho tôi đổi lại số tiền tương ứng. Tôi không “mua” mà chỉ đơn giản “đổi” tiền lấy quả theo luật chơi thôi. Vậy ổn chứ?”
Thấy Fyra vẫn còn đôi chút lưỡng lự, cậu tự tin vỗ ngực.
“Đừng lo, tôi chưa bao giờ thua trong trò này. Cứ tin tôi.”
Fyra không phải nghi ngờ lâu. Cậu rút được lá may mắn thật. Ôm sọt quả trong tay, cậu mò vào túi lấy tiền đưa cho cô mà chẳng thèm đếm.
“Nhiêu đây chắc đủ rồi nhỉ?”
Fyra vội vã đếm tiền thừa trả lại nhưng cậu ngăn cô lại, mỉm cười nói
“Khi nào ta lại chơi tiếp nhé?”
Fyra khẽ gật đầu. Cậu đi rồi cô mới nhận ra lá thăm còn lại trên đường – chắc cậu đánh rơi khi mải mê nhặt quả.
Chúng đều là lá may mắn.
Thấy Fyra trở về với cái sọt rỗng, ông chủ không giấu nổi sự ngạc nhiên. Ông còn ngạc nhiên gấp bội khi nghe cô kể lại chuyện. Thở dài, ông nói.
“Hoàng tử với những suy nghĩ bất chợt của cậu thật rắc rối mà.”
Hoàng tử? Fyra nghiêng đầu thắc mắc.
“Sao, cô không biết à?”
Ông sửng sốt và tiết lộ với Fyra rằng cậu bé hay cô vẫn gặp và nói chuyện chính là hoàng tử của Façade.
“Cứ khi nào buồn chán hoàng tử lại rời lâu đài tìm những trò chơi mới. Dù thường xuyên gây rắc rối và phá luật, bọn ta vẫn chẳng thể ghét cậu nổi.”
Ông chủ nói về hoàng tử bằng một giọng nhẹ nhàng hiếm thấy. Ông cũng tiết lộ về trò chơi về Fyra của cậu với mình.
“Hoàng tử đã cá với ta – rằng một con nhỏ ngoại tộc như cô sau sáu tháng có thể bán hàng tốt đến đâu. Nếu cô bán hết được đống quả trong một ngày, ta thắng. Còn không hoàng tử thắng và cô sẽ bị đuổi khỏi đây… Hoặc ít nhất đó là những gì bọn ta đã giao kèo.”
Tại sao một người ghét thua cuộc như hoàng tử lại làm điều khiến ta thắng?
Nhưng những lời ông thì thầm không tới được tai Fyra. Cô sớm đã rời khỏi, để lại chiếc sọt lăn lóc dưới đất.
3
“Khi nào ta lại chơi tiếp nhé?”
Từng từ cậu – không, hoàng tử mới đúng – nói vọng lại trong đầu cô. Sáu tháng cô vất vả kiếm sống với cậu chẳng khác gì một trò chơi. Còn cô là con rối.
Gió cuốn cát vào mắt cô. Những giọt nước mắt nóng hổi nối đua nhau trào ra nơi đáy mắt. Cô hối tiếc. Cô buồn. Và cô không thể tha thứ cho bản thân vì đã thân mật với cậu dù chỉ một khoảnh khắc.
Đặt chân tới cung điện, Fyra gào lớn. Cô đã phá luật lần đầu tiên.
Lính gác lập tức bắt giữ cô. Tiếp đó một cặp chân thân thuộc xuất hiện trước mắt cô.
“Cô ấy là khách của ta.”
Giọng cậu vẫn vậy, có điều lần này nó uy nghiêm hơn nhiều. Vậy ra cậu ta đúng là hoàng tử ha. Vai Fyra run lên từng nhịp, cô buồn, cô cảm thấy lạc lõng.
Hoàng tử bối rối trước hành xử kỳ lạ của Fyra. “Để bọn ta một mình,” cậu ra lệnh và xua tay đuổi đám lính đi rồi nhẹ nhàng đỡ Fyra dậy.
“Vậy là cô đã biết.”
Hoàng tử nhún vai, không để lộ dù chỉ một chút hối lỗi. Không nao núng, Fyra tiến thẳng đến trước mặt cậu, lột bỏ mặt nạ. Cô nhìn chằm chằm vào hoàng tử. Cô muốn cậu nhìn rõ mình, nhìn rõ gương mặt thật của cô.
Nhìn hàng nước mắt ngấn dài hai bên má Fyra, hoàng tử hốt hoảng.
“C-có chuyện gì vậy?”
Fyra không kìm nổi lòng và nói cho cậu tất cả. Từ đầu tiên cô nói trong một thời gian dài không phải tiếng mẹ đẻ mà là ngôn ngữ nơi đây.
“Tôi thường đi cúi gằm mặt như vậy bởi nó đã thành một thói quen, tôi muốn giấu gương mặt xấu xí của mình.”
“Quyển sổ ghi luật giúp tôi cảm thấy như mình là một phần của thị trấn xa lạ này.”
“Thứ bấy lâu anh coi như trò chơi là mọi thứ với tôi. Nếu anh nghĩ chỉ vì mình là hoàng tử nên làm gì cũng được thì anh nhầm rồi. Làm ơn từ giờ hãy tránh xa tôi.”
Xem mình vừa làm gì này? Thô lỗ với hoàng tử rồi còn phá đủ thứ luật nữa. Cuộc sống nơi đây thế là hết. Mình đúng là con ngốc. Và tôi đã thề sẽ vứt bỏ cả cái tôi để được sống nơi đây đấy. Fyra cúi đầu chuẩn bị cho hình phạt thích đáng. Nhưng chỉ có một giọng nói nhẹ nhàng vọng xuống.
“Ta xin lỗi!”
Fyra khẽ ngẩng đầu, nhìn vị “hoàng tử” đang cúi gằm trước mặt cô bằng ánh mắt ngỡ ngàng.
“Đúng là đã có lúc ta coi nó như trò chơi thật, và đúng là ta đã cá với ông chủ cô. Nhưng ta đã quên vụ cá cược đó lâu rồi – ta thực sự yêu lối sống của cô. Điều ta làm hôm nay… Ta làm bởi ta thật sự muốn giúp cô. Ta không muốn nhìn cô rời nơi đây… tin ta đi.”
Hoàng tử lúng túng cúi gằm mặt, rôi như đã thu đủ dũng khí, cậu ngẩng mặt, nói
“Ta không giúp cô vì thương hại hay do đó là một phần trò chơi, ta giúp cô vì chúng ta là bạn.”
Bạn ư? Fyra không biết nên phản ứng ra sao và vô thức đưa tay chạm đám sẹo trên mặt. Nhìn hành động của cô, hoàng tử chỉ hỏi
“Đó là thói quen của cô à?”
Cậu không sợ chúng, nét mặt kia là minh chứng rõ ràng nhất. Cậu nghiêng đầu hỏi
“Này, đồng ý làm bạn với ta nhé?”
Fyra cố nén cười trước vẻ sượng sùng của hoàng tử. Cậu nhận ra và nét mặt trở nên tươi tỉnh thấy rõ.
“Cô đồng ý rồi đấy nhé!”
“Điều 12030: Người dân không được phép đơn phương chấm dứt mối quan hệ với hoàng tộc.”
Fyra lại mở quyển sổ ghi luật cho hoàng tử xem, người mới một giây trước còn hào hứng.
“Cô có thể… phá luật mà.”
Giọng điệu hờn dỗi của cậu khiến Fyra cười lớn. Đúng là hoàng tử có phá luật vì cô thật.
“Điều 89: Hoàng tộc không thể xin lỗi người dân.”
Hoàng tử vẫn coi mình là bạn dù mình không đến từ đây, có lẽ mình nên tin cậu ta thêm lần nữa, Fyra nghĩ. Cô muốn tin tưởng cậu, như một người bạn.
Biết Fyra đã tha thứ cho mình, hoàng tử hồ hởi sấn tới hỏi cô “Giờ ta chơi trò gì đây?”
“À phải rồi! Hay là thế này đi. Từ mai ngày nào cô cũng cũng mang quả đến cung điện nhé? Nếu đó là loại quả ta thích thì cô thắng, ta sẽ trả gấp đôi số tiền sọt hoa quả. Ngược lại, nếu cô thua thì sẽ phải nhảy một bài.”
Mải huyên thuyên hoàng tử không nhận ra Fyra đang nhìn mình chằm chặp. Cậu ngượng ngùng quay mặt, ngập ngừng hỏi.
“Hay… Hay là, cô không thích… chơi cùng ta?”
Xem hoàng tử kìa. Fyra thở dài.
Tôi từng nghĩ mình sẽ cô độc suốt đời. Tôi từng nghĩ như vậy cũng tốt. Tôi sẽ chứng minh cho họ thấy mình sống một mình vẫn ổn. Nhưng có một người bạn cũng vui đấy chứ? Nếu có một người bạn chấp nhận con người thật của mình thì… hẳn rồi, tôi sẽ đón chờ ngày mới với một tâm thế khác hơn.
Tôi chấp nhận thử thách đó!
Fyra hứa chơi cùng vị hoàng tử nhỏ.