And Then There Were None
Type
Release Date
Category
VÀ RỒI CHẲNG CÒN AI
Tiếng sáo thành Hamelin vang lên lảnh lót, tấm rèm đã mở.
Một vở kịch quyết định tương lai của nhân loại
Tôi tỉnh giấc trong căn phòng kín mít, không có nổi một chiếc cửa sổ.
Nó rộng khủng khiếp, dù không có đèn hay gì cả những vẫn khá sáng sủa. Có vẻ như trần nhà cũng hoạt động như nguồn sáng luôn. Xung quanh là những người tầm tầm tuổi tôi, với đủ sắc màu da. Tính cả tôi thì có cả thảy chin nam và bốn nữ. Một số vẫn bất tỉnh, số khác đã dậy nhìn quanh đầy cảnh giác. À còn một điều nữa, không rõ tại sao cạnh mỗi người đều có một quyển sách.
Chuyện gì đã xảy ra? Sao tôi lại ở đây?
Tôi vẫn còn choáng váng, có lẽ do tác dụng phụ của thuốc gây mê. Những lúc như thế này tốt hơn cả bạn không nên đứng dậy quá đột ngột. Tôi lần tìm khẩu súng trong lúc đảo mắt đoán định tình hình xung quanh. Đúng như tôi nghi ngờ, nó đã biến mất.
Tỉnh dậy sau khi bị bắt cóc, tôi biết vũ khí hay bất cứ thứ gì tương tự vậy cũng sẽ bị tước cả. Nó là lẽ đương nhiên rồi. Nhưng đến đoạn dây thép may ở gấu quần và chỗ thuốc nổ giấu trong đế giày cũng không còn cánh mà bay. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã bị chính tổ chức mình từng phục vụ giam giữ.
Tôi đã có linh cảm chuyện này sớm muộn rồi cũng đến. Đó là khi họ thông báo về cái gọi là “nhiệm vụ tuyệt mật” mờ ám này. Chưa hết, họ nói đây không phải mệnh lệnh và tôi có quyền lựa chọn có chấp thuận nó hay không.
Không chỉ có mức thù lao hậu hĩnh, họ còn hứa sẽ cho phép tôi rời khỏi tổ chức sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Hay nói cách khác, tôi có thể tạm biệt phần đời mục nát này và bắt đầu một cuộc sống mới. Chỉ có thằng ngu mới từ chối một cơ hội như vậy. Trừ khi bạn một tên tâm thần ham chém giết.
Tất nhiên, với mức hậu đãi khó tin đến thế nó cũng không phải nhiệm vụ gì tử tế cho cam. Có lẽ đến chín chín trên một trăm – không – chín trăm chín mươi chín trên một nghìn bạn sẽ không trở về lành lặn hay kiểu kiểu vậy. Họ sẵn lòng giao kèo bởi từ đầu họ đã biết sẽ chẳng ai làm được.
Tất nhiên tôi biết chứ. Vậy mà như bạn thấy đấy, tôi vẫn ở đây, kẹt giữa đống hỗn độn này.
Chợt tôi nghe tiếng ai đó gọi mình. Là một anh chàng, có lẽ trẻ hơn tôi, nhưng không may thay bọn tôi không chung quốc tịch. Tôi im lặng lắc đầu. Anh ta chắc cũng hiểu vì từ đó không thấy anh chàng cố bắt chuyện với tôi nữa.
Có đủ mọi loại người từ khắp nơi trên thế giới làm việc cho tổ chức của tôi. Phần lớn thành viên chỉ biết mỗi tiếng mẹ đẻ. Khi tuổi chạm mốc hai chữ số, bọn tôi bị ép rèn luyện theo quy chuẩn quân đội từ mờ sáng đến tận tối mịt. Và bọn tôi cũng không được dạy dỗ tử tế hay gì cả luôn. Đọc viết ngôn ngữ của chính mình đối với bọn tôi còn khó khăn chứ đừng nói đến ngoại ngữ.
À phải, một số có cha mẹ thuộc hai quốc gia khác nhau và được nuôi dạy ở nước ngoài từ nhỏ nên có khả năng nói nhiều hơn một thứ tiếng. Nhưng họ chỉ chiếm một phần rất nhỏ.
Tôi cũng thử chào hỏi anh bạn đằng sau mình, tất nhiên bằng tiếng mẹ đẻ, nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu.
Rồi tôi để ý thấy cô gái trước mặt ngóc đầu dậy. Cô nàng đến giờ mới tỉnh. Tôi biết sức đề kháng của mỗi người khác nhau nhưng những người như cô ta thường chết đầu tiên. Chỉ chậm hơn người khác thôi cũng đủ giết bạn rồi.
Cô nhìn tôi, nét mặt đầy ngạc nhiên. Cô ấy có biết tôi không? Cô ta là ai? Chờ đã, tôi nghĩ mình cũng đã gặp cô ta ở đâu đó rồi thì phải.
Cô nàng đứng dậy. Không ngạc nhiên khi nó khiên cô chóng mặt và ngã sõng soài. Nhìn bộ dạng cô tôi chợt nhớ.
“Vậy ra cô vẫn còn sống…”
Nhỏm dậy, cô gật đầu. Cô nàng biết kha khá thứ tiếng. Tôi còn nghe đâu rằng mẹ cô và tôi là đồng hương.
“Cả anh nữa”
“Tất nhiên! Cô nghĩ tôi là ai.”
Tôi gặp cô ta ba năm trước. Bọn tôi đều là những người may mắn sống sót trong cuộc viễn chinh thứ mười ba, một chiến dịch thanh trừng Legion diện rộng.
Bọn tôi không cùng đơn vị, nhưng một khi chiến dịch bắt đầu điều này chẳng có nghĩa lý quái gì. Chiến trận ở đâu cũng vậy, tuy nhiên lần này mọi thứ tệ hơn cả. Hồi đó tôi mới mười sáu và đã là một người lính dày dạn kinh nghiệm. Dù vậy tôi biết tỉ lệ sống sót của mình vẫn chỉ là năm mươi năm mươi.
Giữa khói lửa trận mạc tôi thấy một tên ngốc đứng đực trước bọn Legion. Tôi chỉ kịp xô cô ta xuống trước khi tất cả hoá tro.
Nó không xuất phát từ tình thương đồng loại, tôi không cao thượng đến vậy. Binh lính bọn tôi là những tài sản hết sức giá trị. Đó là lý do bọn tôi cứu đồng đội. Hay nói cách khác, bọn tôi không lãng phí họ. Luật là vậy.
Tôi ngạc nhiên khi biết tên ngốc kia cũng tầm tuổi tôi. Cô ta bị ném ra ngoài này, thậm chí còn chẳng qua khoá huấn luyện nào. Cô ta chết điếng khi thấy đám Legion cũng không quá bất ngờ.
Legion có ngoại hình y hệt con người. Phải rồi, chúng cũng đã từng là người mà. Phần lớn nạn nhân của dịch muối trắng đều chết, tuy nhiên vẫn có những ngoại lệ. Số này trở thành những con quái vật điên loạn.
Việc tiễu trừ đám Legion cấp thiết đến vậy không chỉ bởi chúng tấn công con người. Legion còn là nguồn bệnh di động, góp phần phát tán dịch Muối Trắng. Đây là dịch bệnh bí ẩn bùng phát ba mươi năm trước và cho tới ngày nay vẫn chưa có thuốc giải. Có lời đồn rằng nó do sinh vật khổng lồ từ thế khác đem tới.
Dù không có thuốc giải cho chứng bệnh này, vắc xin phòng ngừa đã được phát triển. Vấn đề là ta không có cách nào để sản xuất loại thuốc Luciferase này trên diện rộng. Hơn nữa, thuốc chỉ có tác dụng trên những ứng viên vị thành niên. Người dùng càng trẻ thì hiệu lực thuốc càng cao.
Những đứa trẻ với sức đề kháng cao được tuyển chọn để thử nghiệm loại thuốc quý giá kia. Tên của tổ chức quốc tế chịu trách nhiệm cho việc huấn luyện lũ trẻ là Hamelin. Cái tên “Hamelin” được lấy từ một câu truyện cổ tích xưa có tựa “Người thổi sáo thành Hamelin.” Cá nhân tôi thấy cái tên này dở ẹc.
“Mà này, cô làm gì ở đây thế?”
“Họ có nói về một… nhiệm vụ tuyệt mật.”
“…Thù lao cao, được phép rời khỏi đơn vị. Cô có quyền lựa chọn. Phải chứ?”
Mắt cô mở to đầy kinh ngạc, nhưng cô liền hiểu và gật đầu. Cho tới ngày đó ba năm trước cô ta cũng đã có thời gian đi học tử tế. Khả năng nhận thức và học hỏi của cô cao hơn tôi nhiều. Nếu để so sánh thì tôi mới là người chậm hiểu ở đây.
“Không biết mọi người ở đây có giống chúng ta không?”
Tôi lại ngó quanh. Nhìn qua có vẻ như ngoài cô nàng và tôi thì không ai có ý định hợp tác với nhau.
“Tôi nghĩ nếu họ từ chối thì đã không ở đây rồi.”
Cũng phải. Ai cũng muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Việc chúng tôi đang làm khác nào diệt chủng đâu. Họ nói kẻ địch là lũ quái vật vô tri, nhưng nhìn thế nào chúng vẫn giống con người. Và bọn tôi thiêu sống chúng.
Dịch hoá muối lây lan qua chất lỏng trong cơ thể như máu và nước bọt nên bắn chúng chỉ khiến nó lan rộng hơn. Do vậy bọn tôi được lệnh hạn chế dùng vũ khí nóng một cách tối đa. Chúng tôi cũng không muốn hít vào người bất cứ thứ chết tiệt gì nên không ai phản đối.
Nói vậy nhưng phải nhìn những sinh vật có vẻ bề ngoài giống hệt con người bị nướng chín không đẹp đẽ gì. Tôi giết Legion lần đầu khi mới lên mười. Chín năm đã qua nhưng tôi vẫn không quen nổi việc này. Tôi nghĩ dù có nhìn nó thêm bao nhiêu lần nữa cũng vậy, nó không bao giờ thoải mái hơn.
“Này, anh nghĩ thứ này là gì? Trông nó giống quyển sách nhưng tôi không tài nào mở được.”
Cô nàng hiếu kỳ hì hục cố mở quyển sách. Cạnh mỗi chúng tôi là một quyển sách dày với bìa sẫm màu và trống trơn.
“Này! Đừng cứ chạm vào nó thế!”
“Á…”
Cô nàng hốt hoảng đánh rơi quyển sách.
“Cô ‘á’ cái gì, thật là.”
Tôi thở dài. Sau ba năm mà cô ta vẫn vậy. Dù chỉ trong ít lâu nhưng tôi và cô ta đã từng vai kề vai ngoài đó. Lương tâm không cho phép tôi bỏ mặc lính mới như cô ta cho số phận.
Những cũng may cô học khá nhanh. Chỉ với chút đỉnh hướng dẫn ban đầu cô nàng đã có thể theo kịp tôi. Thể lực của cô gái cũng đáng nể phục. Phải vậy thôi, nếu không họ đâu được chọn khi lên mười sáu, dù tương thích với luciferase đến đâu cũng không quan trọng.
Tuy nhiên, khi bọn tôi lâm vào đường cùng và buộc phải tách nhau, tôi đã nghĩ rằng cô ta sẽ chết. Sau khi kết thúc chiến dịch bọn tôi chẳng có cách nào tìm lại nhau cho được.
“Cô sống sót sau vụ đó cũng giỏi đấy. Tôi phải thừa nhận cô gặp may.”
Cô lắc đầu quầy quậy.
“Là anh đã… cứu tôi đấy chứ.”
“Đâu có. Do tôi phán đoán tình huống sai thôi.”
Bọn tôi phải tách nhau khi bị đám Legion bao vây. Vậy thì kể cả trong trường hợp xấu nhất ít nhất một trong hai sẽ có khả năng sống sót. Số lượng Legion không cho phép chúng đuổi bắt cả hai cùng lúc.
Hiển nhiên tôi có tỉ lệ sống sót và giá trị thực chiến cao hơn hẳn. Nếu phải chọn thì tôi nên là người đi đường an toàn hơn mới phải.
Thế mà ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đâm đầu vào chỗ chết. Giờ nhớ lại chẳng dễ chịu gì. Bấy lâu nay tôi đã cố quên nó…
Cô nàng định đáp lời nhưng bị cắt ngang bởi tiếng cãi vã từ góc phòng vọng lại. Ban đầu tôi tưởng họ cũng hiểu nhau giống bọn tôi nhưng không phải vậy. Không rõ lý do là gì nhưng tôi chắc nó chỉ là vấn đề nhỏ nhặt thôi. Họ đang mạt sát nhau mà còn chẳng hiểu đối phương đang nói gì.
Không kiềm chế nổi bản thân, cô gái tát chàng trai. Không ai có ý can thiệp. Tôi không thể trách họ. Bọn tôi đều được rèn luyện để đủ sức tay không hạ gục Legion. Nếu muốn xen vào bạn hãy chắc chắn mình đã sẵn sàng cho tình huống tệ nhất.
Chàng trai giận tím mặt, anh tóm lấy cô gái. Vào lúc đó chúng tôi được chứng kiến một điều không tưởng.
Quyển sách dưới chân cô gái đột ngột mở ra dù cô không hề chạm vào nó.
Từ quyển sách trồi lên một bàn tay khổng lồ đen kịt nhấc bổng chàng trai lên không trung. Cậu ta bị bàn tay kỳ lạ đè chết, gương mặt vẫn hằn rõ vẻ ngỡ ngàng. Cô gái cũng đứng sững đó, kinh ngạc không kém. Hẳn nhiên chính cô cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Quyển sách của chàng trai toả ra một luồng sáng mạnh. Tôi những tưởng sẽ có thêm một bàn tay đen nữa xuất hiện, nhưng tôi đã lầm. Cơ thể chàng trai xấu số bị hút vào quyển sách, không còn dấu tích.
Cùng với cơ thể chàng trai, nguồn sáng kia cũng biến mất. Trên bìa quyển sách, giờ đây đã chuyển màu ngọc xanh biển hằn rõ những đường nét kỳ quặc mang hình dáng mặt người.
Sự im lặng không duy trì được quá lâu. Gần như ngay lập tức căm phòng rơi vào trạng thái hỗn loạn.
“Cái… gì vậy?”
“Đừng hỏi. Tôi biết thế quái nào được?”
Tôi vô thức với tay nhặt quyển sách của mình. Mới đây thôi tôi vẫn nghĩ tốt nhất không nên động tới nó, nhưng tình thế đã thay đổi. Tôi cần hiểu rõ nó nhất có thể.
Trên bìa cuốn sách không có lấy một hình vẽ hay ký tự nào, ngay cả một vết xước cũng không. Chất liệu của nó cũng chỉ là giấy thông thường. Đúng như cô nàng đã nói, các trang sách dính chặt với nhau như thể có keo dán lại vậy.
“Cô ta dùng nó sao được nhỉ?”
Và như để trả lời, hay đúng hơn, chế nhạo câu hỏi của tôi, trong phòng ngập những giọng nói. Tất cả đều nói cùng lúc nên khó nghe rõ họ đang nói gì.
Tôi dỏng tai cố nghe bởi tôi nghĩ hình như mình vừa nghe được tiếng mẹ đẻ. Có khoảng mười ba giọng nói cùng lúc để mọi người đều có thể hiểu được. Những giọng nói truyền tải những thông tin khá quan trọng nhưng chẳng giúp ích chút nào.
Thứ bọn tôi được cấp gọi là “Grimoire” – sách ma pháp. Chúng tôi phải dùng nó để thanh trừng lẫn nhau. Chỉ có hai người được phép sống sót.
Lời giải thích ngắn gọn lặp đi lặp lại, không nói gì thêm về lý do cũng như mục đích.
“Nhiệm vụ tuyệt mật con khỉ, cú lừa thì có,” tôi cằn nhằn, nhìn quanh đầy cảnh giác. Nơi này kín như bưng, tôi buộc phải đánh nếu muốn sống sót trở ra.
Nếu mọi người đều chém giết lẫn nhau, chỉ hai người sống sót thôi cũng là điều xa xỉ. Trong trường hợp tệ nhất sẽ chẳng còn ai sống sót. Tuy nhiên ít nhất tôi cần tránh là người đầu tiên nằm xuống.
Cô gái kia lại tìm đến quyển sách lần nữa nhưng lần này anh chàng cạnh đã nhanh tay hơn.
Hắn tóm cổ cô, siết chặt. Cơ thể cô cứng đờ, bất động. Một người nữa đã gục.
Tôi đoán nạn nhân tiếp theo sẽ là kẻ vừa giết cô. Người ta thường sơ hở ngay giây phút vừa hạ gục con mồi. Và dĩ nhiên điểm được nhắm tới là lưng anh chàng. Nhanh như cắt hai người lao tới, không phải do thông đồng từ trước mà đơn giản do họ cùng chớp lấy thời cơ này.
Nhưng họ không thể giết con mồi của mình. Khoảnh khắc cơ thể cô gái bị hút vào quyển sách, anh chàng tưởng chừng là người chiến thắng ngã gục dưới sàn đầy đau đớn. Cơ thể bất động của anh cũng bị hút vào quyển sách của mình luôn. Bìa hai cuốn sách lần lượt chuyển sang màu xanh ngọc bích và hổ phách với những hoa văn mang nét mặt từng người.
“Dùng quyển sách…” cô nàng thì thầm, giọng run rẩy.
Cô gái gọi bàn tay đen khổng lồ được công nhận là người chiến thắng vì đã giết đối phương bằng quyển “grimoire”, nhưng kẻ bóp cổ cô thì không.
“Ra vậy. Tôi hiểu rồi.”
Trong tình hình hiện tại, tránh là người chết đầu tiên là lựa chọn khôn ngoan hơn cả. Đó là lý do tôi án binh bất động và ra hiệu cho cô nàng làm điều tương tự. Giờ tôi đã hiểu luật chơi.
“Vấn đề là chúng ta không biết cách dùng thứ này.”
Cô đùa à. Làm thế quái nào tôi lại biết cách dùng thứ điên rồ như ma thuật cho được?
Tôi cảm thấy môi mình đang rịn ra một nụ cười, dù chẳng có gì đáng cười cả. Đến khi đó tôi mới nhận ra mình đang run rẩy cỡ nào.
Tôi chưa từng cảm thấy điều này lần nào trong đời. Trước đây tôi chỉ cần lặp lại những gì mình đã được huấn luyện. Ngay cả trong những tình huống bất ngờ, luôn luôn có lối thoát. Bởi vậy tôi mới có thể giữ bình tĩnh.
Nhưng giờ tôi phải làm gì? Không có bài tập nào như thế này và tôi cũng không rõ liệu mình có thể thoát khỏi đây không. Chưa kể ba người vừa chết ngay trước mắt tôi. Tất cả do quyển sách chết tiệt này!
Tôi định quăng quyển sách xuống sàn nhưng bị ai đó cản lại.
“Tôi mừng khi họ thông báo có hai người được sống. Vậy là ta không phải giết lẫn nhau. Cả hai đều có thể sống. Lần này ta gặp may thật rồi.”
Tôi không chắc dùng từ “may” trong tình cảnh này có ổn không nữa.
Cô nàng mỉm cười. Không phải nụ cười méo xệch tôi cố rặn mà là nụ cười chân thật đến từ tận đáy lòng, điều này tôi chắc chắn.
“Cứ bình tĩnh. Mọi người đều đơn độc nhưng chúng ta còn có nhau. Hai cái đầu luôn tốt hơn một.”
Cô nói đúng. Có người hiểu ý mình là thứ vũ khí mạnh nhất.
“Không muốn làm cô thất vọng chứ tôi không sáng dạ lắm đâu.”
“Tôi biết chứ,” cô khúc khích.
Cô bạn chăm chú săm soi quyển sách, ngón tay cô lần tới mọi ngõ ngách trên bề mặt nó.
“Cô gái kia khi đó đang rất giận dữ, và còn gần chết nữa. Bàn tay đen chắc chắn có liên quan đến một trong hai thứ này.”
Hoặc bạn phải đạt đủ cả hai điều kiện để dùng thứ grimoire này. Nhưng ta phải gần chết để dùng nó, điều này không dễ chút nào. Có lẽ họ muốn bọn tôi giết lẫn nhau chăng?
“Hoặc là…”
Như cảm nhận được điều gì đó, cô chợt ngẩng đầu. Biểu cảm trên gương mặt cô đông cứng. Tôi mấp máy miệng nhưng cô đã đẩy ngã tôi, không để tôi kịp thắc mắc điều gì.
Tôi thấy một ngọn thương khổng lồ đen kịt đâm xuyên cơ thể cô nàng. Tai tôi ù đi. Mọi âm thanh đều chết lặng.
Cô hẳn đã thấy ngọn thương qua vai tôi. Nó giải thích tại sao cô đột ngột xô tôi sang bên. Có thể là để trả ơn cứu mạng ba năm trước, hoặc có thể cô…
Quyển sách gần đó loé sáng. Tôi vội lao tới bên cô. Toi rồi, cứ đà này cô nàng sẽ bị hút vào nó mất. Tôi ôm cô vào lòng, nắm chặt tay cô.
Đừng biến mất mà! Làm ơn đừng biến mất mà!
Môi cô khẽ động đậy. Gì vậy? Cô định nói gì? Nhưng tôi không tài nào hiểu thứ ngôn ngữ cô đang nói. Chết tiệt, đến tên cô tôi còn chẳng biết. Bọn tôi không hề nghĩ mình có thể sống sót nên chẳng ai phí lời hỏi tên nhau.
Vòng tay tôi nhẹ bẫng, bàn tay mới đây còn nắm chặt đã tan biến tự lúc nào.
Tất cả những gì sót lại chỉ là một quyển sách bìa đỏ. Màu đỏ thẫm như máu. Gương mặt in hằn trên cuốn sách không đọng lại đường nét nào của cô, dù là nhỏ nhất.
Mọi thứ trước mắt tôi nhoà dần. Tôi hét lớn. Tôi cứ hét vậy thôi. Trước mặt tôi xuất hiện vô số những ký hiệu tôi chưa một lần gặp cản tầm nhìn. Mặc kệ nó tôi vẫn hét lớn.
Và cũng đột ngột như lúc đi, âm thanh quay trở lại. Tôi nghe thấy tiếng thét xen lẫn những lời rên rỉ.
Nhiều lưỡi giáo nhọn hoắt trồi lên từ sàn nhà. Trong nháy mắt mọi người trong phòng đều gục xuống. Còn tôi từ khi những ký tự trước mắt xuất hiện đã chẳng còn cảm thấy gì nữa.
Tầm nhìn của tôi dần trở lại bình thường. Phía bên kia căn phòng là một chàng trai trẻ. Anh chàng cầm quyển sách, trên mặt nở nụ cười đắc thắng. Đây chính là anh chàng triệu hồi những ngọn giáo.
Đống ký tự kia đã cứu tôi.
Tôi còn sống. Điều này chẳng khiến tâm trạng tôi khá khẩm hơn chút nào. Hẳn nhiên tôi không hứng khởi đến điên dại như anh chàng trước mặt, nhưng mặt khác tôi cũng chẳng buồn phiền u sầu chút nào. Nói trắng ra, tôi chẳng quan tâm nữa.
Rồi tôi chợt thấy thứ gì đó loé sáng. Quyển sách. Quyển sách của tôi đang phát sáng dù tôi đã giành phần thắng!
Anh chàng kia gào thét gì đó. Tôi đoán anh ta đang chửi rủa bọn họ đã lừa rằng hai người sống sót cuối cùng sẽ được phép rời khỏi đây.
Thực ra những lời tôi nghe được là “Chỉ hai người được sống”, họ không hề nói chúng tôi sẽ được phép rời khỏi đây.
Tôi đã nghi ngờ chuyện này từ trước. Cấp trên của bọn tôi cũng chẳng tốt đẹp gì. Thứ thuốc Luciferase kia cũng chỉ là lời nói dối trắng trợn. Nó chỉ có thể làm chậm thời gian phát bệnh chứ không thể ngăn chặn quá trình lây nhiễm.
Ít lâu trước đây tôi có nghe được lời đồn, rằng chúng tôi đã bị lừa và chỉ là công cụ trong tay bọn họ. Bọn tôi được tiêm thứ thuốc không có tác dụng và vứt ra giữa ổ dịch Muối Trắng. Những đứa trẻ đi theo người thổi sáo đều chết cả, dù sớm hay muộn. Trong trường hợp của bọn tôi, chúng bị biến thành lũ quái vật khát máu, bị chính những người đồng đội của mình nướng chín.
Tôi dám cá đây cũng là một dạng thí nghiệm trên người luôn. Từ giây phút đến đây, số phận bọn tôi đã được định sẵn.
Anh chàng kia đã ngừng la hét. Trên bìa cuốn sách đen hằn rõ một khuôn mặt. Giống cô nàng, gương mặt đó chẳng giống anh chút nào.
Nhưng tôi cũng không chắc mình có thể dùng từ “nhìn thấy” không, khi tôi cũng đã bị hút vào quyển sách của chính mình. Tiếc thay tôi không thể thấy màu bìa của bản thân.
À tôi hiểu rồi. Trắng. Quyển sách trắng – Grimoire Weiss.
Một cái tên lố bịch. Tôi bật cười. Vở kịch giờ mới bắt đầu. Với những gương mặt mới, lần này bọn tôi sẽ đóng vai gì đây?
Tôi cứ cười mãi thôi.