The Little Mermaid
Type
Release Date
Category
NÀNG TIÊN CÁ
Luồng sáng chói loà thiêu trụi bông hoa không nhuỵ.
Tiếng gào tuyệt vọng của nó liệu có chạm tới Đấng tối cao?
1
Sương sớm ban mai bao trùm thị trấn ven biển.
Chàng đưa thư khoan thai dạo bước. Với mỗi nhịp thở anh để lại sau lưng một làn khói trắng mờ. Cứ cách vài bước anh lại phải dừng lại chỉnh dây cái balo ngoại cỡ sau lưng.
“Thế này có khổ tôi không chứ…”
Trước mắt anh là một khối đen cao choáng tầm mắt. Anh tưởng nó là quả núi nhưng nheo mắt nhìn anh mới nhận ra dọc bờ biển có thứ gì đó. Thiếu chút nữa anh đã nhảy dựng lên khi thấy bóng đen, với trí não tràn ngập hình ảnh của đám Shade. Khá dễ hiểu khi gần đây người trong thành phố cứ biến mất liên tục và có lời đồn rằng Shade là thủ phạm.
Anh nheo mắt lần nữa. Cái bóng vẫn sừng sững một chỗ. Mình sao thế nhỉ, làm gì có Shade nào to thế này. Đến gần cậu chàng mới hay té ra nó chỉ là một con tàu.
Cột buồm gãy gập, bản thân con tàu cũng chẳng khá hơn là bao. Có lẽ là kết quả của trận quần thảo với cơn bão. Sự hiện diện của cặp pháo củng cố nhận định rằng đây là một con tàu của hải quân.
“Không thể tin con tàu lớn cỡ này cũng bị đánh dạt vào đây…”
Khối đen lừng lững khẽ rùng mình, phát ra những tiếng cọt kẹt ghê người. Không phải Shade, nhưng nó khiếp đảm cũng đâu kém. Mắt anh chớp thấy thứ gì đó di chuyển bên trong con tàu. Chàng đưa thư sợ cứng người. Cuối cùng vẫn là Shade ha…
Y lời được dạy, anh chậm rãi lùi lại. Đừng chạy, đừng quay lưng lại. Đặc biệt, chớ đảo mắt lung tung. Tại sao phải làm vậy, anh không biết, nhưng ai cũng khuyên vậy. Hơn nữa, chân phải đang đau cũng không cho phép anh bay nhảy gì nhiều.
Mới được đôi bước, anh nghe thấy tiếng động lạ. Hình như là… tiếng ho?
Dừng lại dỏng tai nghe. Vẫn là tiếng động đó. Tiếng ho của một đứa trẻ.
Anh chỉ mất 15 giây để quyết định, thêm 60 giây nữa để đổi hướng. Không đời nào mình bỏ rơi đứa bé kia được, anh tự nhủ.
Mạn trái con tàu thủng một lỗ lớn, bị tọng đầy cát khi mắc cạn trên bờ. Phải là một cơn bão hung tợn lắm mới để lại những vết rách lớn thế kia trên hông tàu. Thận trọng ngó nghiêng, anh đặt chân vào trong.
Bên trong khoang tàu tối thui. May thay, chút ánh sáng len lỏi qua các khe nứt đây đó vẫn đủ để anh dò đường. Anh thận trọng bước trên sàn gỗ trơn trượt. Hành lang sực mùi tanh của biển.
Lại thêm một tiếng ho khan.
Sau một hồi lần mò, cuối cùng anh cũng tìm được nơi phát ra tiếng ho. Là một căn phòng nhỏ nằm sâu tít bên trong bụng tàu. Không ngăn nổi trí tò mò, anh ngó đầu vào nhìn.
Khụ.
Hình hài anh thấy mong manh đến độ anh sợ sự hiện diện của mình cũng có thể bóp gãy nó. Tấm áo rách rưới đến thương. Cặp mắt đen láy sợ sệt liếc nhìn người đưa thư.
Trong góc phòng đơn độc một bé gái.
2
“Ta vẫn chẳng biết thêm gì à.”
Weiss càu nhàu. Bỏ ngoài tai lời người bạn đồng hành, Nier lẳng lặng hoàn thành đĩa cá trước mặt. Weiss là người rất tuỳ tiện trong chuyện ăn nói, chẳng bao giờ bận tâm có ai thật sự muốn nghe ý kiến của mình hay không. Không biết có phải do đặc biệt rảnh rang trong giờ ăn trưa mà anh lắm lời còn hơn mọi khi. Nier, quá quen với tính cách bạn mình, đã học được cách tận hưởng bữa ăn điểm xuyết hàng tá câu hỏi của Weiss.
“Cậu có nghe tôi nói gì không đấy?”
“Ừm.”
“Cậu còn định ở đây bao lâu nữa?”
“Phải ha.”
“Ta tìm con Shade kia thế nào?”
“Tôi đang nghĩ.”
Ba ngày đã qua kể từ khi họ nghe được lời đồn đại về chuỗi mất tích bí ẩn của cư dân Seafront. Cuộc điều tra hiển nhiên đã đi vào ngõ cụt vì họ chẳng thu lượm được thông tin gì có ích. Chứ cái quái gì mà “dân làng bị tấn công bởi tiên cá.” Nếu vậy chẳng phải tốt quá rồi sao, ai về nhà nấy thôi. Cơ mà sự thật là tiên cá chưa thấy đâu nhưng người dân vẫn biến mất đều đều.
Ậm ừ đáp lời Weiss, Nier gọi thêm hai tô mì.
“Cậu vẫn ăn được nữa hả?”
“Là phần của Kainé và Emil.” Và Weiss ngậm miệng.
Gần biển nên đồ ăn ở đây rất ngon. Sau bao tháng ngày ăn đồ Yonah nấu, Nier không còn quá bận tâm đến chủng loại hay chất lượng nữa, miễn chúng ăn được là ổn. Dù vậy, cậu luôn mong chờ mỗi dịp được tới thị trấn này ăn.
Lần nào ăn thứ gì ngon cậu cũng nhớ về em gái. Mình muốn Yonah cũng được ăn món này. Mình muốn con bé luôn mỉm cười. Nghĩ đoạn gương mặt Nier tối sầm.
Weiss lại càu nhàu. Anh nói chuyện với Nier không ngừng, như thể đấy là lý do sống của mình vậy.
3
Đằng sau cánh cửa sâu nhất cuối hành lang con tàu.
“Em còn ở đó chứ?”
Người đưa thư đẩy nhẹ cánh cửa, khuấy động bầu không khí ẩm ướt mặn mùi biển.
Bên dưới cái bàn hỏng một bên chân lồm cồm bò ra một bé gái. Chàng đưa thư lấy ra mẩu bánh mì từ chiếc túi đeo bên hông nhưng đến giây cuối chợt dừng lại. Mẩu bánh mì này là khẩu phần duy nhất của anh hôm nay, cho đi là anh xác định ôm bụng đói. Nhưng nếu giữ lại thì bé gái kia sẽ phải nhịn.
Mình còn thời gian suy tính chuyện này à. Đặt mẩu bánh mì lên bàn, anh ra hiệu cho bé gái tới ăn. Anh không rõ tại sao con bé không thể nói chuyện với mình. Em khẽ lắc đầu mỗi khi anh có ý định chuyện trò. Mãi hai ngày sau cuộc gặp đầu tiên họ mới giao tiếp được bằng ngôn ngữ cơ thể và cử chỉ tay.
Bé gái hết ngắm mẩu bánh mì lại quay sang người đưa thư. Được ít lâu thì em bỏ cuộc, chuyên tâm vào ngấu nghiến mẩu bánh mì. Xong xuôi, em lại tròn mắt nhìn chàng đưa thư.
“Anh xin lỗi, tình hình lương thực trong thành phố cũng chẳng sáng sủa mấy nên anh chỉ có vậy.”
Người đưa thư gãi đầu, miệng cố nặn ra nụ cười ngượng ngùng. Bé gái im lặng nhìn anh chằm chằm.
Dù cố gắng cỡ nào anh cũng không thể dậy con bé nói. Làm thế quái nào em vẫn sống được tới giờ vậy?
Bé gái bỗng nghển mũi lên như ngửi thấy gì đó. Ánh mắt em thu hẹp về túi áo người đưa thư. Anh lộn túi áo, chìa ra chút vụn bánh mì, miệng giải thích.
“Chỉ là ít vụn bánh mì ỉu thôi. Anh định cho đám mòng biển ăn…”
Chưa nói hết câu, em đã lao tới vồ lấy chỗ vụn bánh mì, ăn nhanh đến suýt nghẹn. Chàng đưa thư cười lớn, lấy tay vỗ nhẹ vào lưng em.
“Cứ bình tĩnh, không ai ăn tranh em đâ…u… Oái!”
Bé gái ngoạm luôn ngón tay người đưa thư đang dính vụn bánh mì.
“Haha… Xem ai nóng vội chưa kìa.” Người đưa thư gượng cười.
Con bé chỉ lẳng lặng nhìn dòng máu chảy tong tong từ ngón tay anh, mặt vô cảm.
Đứa trẻ này lạ thật… quên cả lau máu, người đưa thư xoáy cái nhìn vào đứa trẻ bí ẩn.
Ngày tiếp theo.
Khi anh đến bé gái đang ngồi vắt vẻo trên bàn.
Người đưa thư lục từ túi ra mảnh ruy băng trắng. Thích thú, em chìa tay ra, có vẻ đã quen với sự hiện diện của anh.
“Cái này gọi là ruy băng. Con gái hay dùng để buộc tóc. Đây, để anh làm mẫu cho em xem.”
Khi người đưa thư chạm vào mái tóc, cơ thể em đông cứng lại trong một khoảnh khắc trước khi thả lỏng.
“Có chuyện gì à? Em mới ra ngoài hay sao mà tóc ướt thế này?”
Bé gái im lặng không đáp.
“…Để anh giúp vậy.”
Người đưa thư nhẹ lau mái tóc bằng chiếc khăn tay của mình trong lúc em thì chơi đùa với dải ruy băng. Trên mái tóc em có một đốm sáng nho nhỏ. Từ đây anh có thể thấy tia sáng cuối ngày lọt qua khe hở bé xíu trên trần. Người đưa thư khẽ nheo mắt.
“Anh thích mặt trời khi này nhất, vì… nói sao nhỉ, nó rất… nhẹ nhàng.”
Anh nghe tiếng vụt sau lưng cùng sự biến mất của bé gái. Con bé chạy đi đâu được nhỉ? Một cái nhín xuống dưới bàn đã cho anh đáp án. Em đang run cầm cập dưới gầm bàn.
“Có gì làm em sợ à?”
Bé gái trỏ tay tới tia sáng vàng óng đang chảy vào phòng.
“…Anh hiểu rồi. Em quen sống trong bóng tối quá nên không chịu được ánh sáng đúng không?”
Nói vậy chứ không thể để con bé sống như vậy mãi được. Nhất định sẽ có ngày mình mang nó ra ngoài chơi. Mình sẽ cho nó một cuộc sống tốt hơn…
4
“Cậu nói tôi mới nhớ, mọi chuyện đều xảy ra sau sự hiện diện của con tàu đó nhỉ.”
Bà chủ cửa hàng vật liệu nói, bộ đung đưa vòng eo ngoại cỡ của mình. Vài tuần trước, một con tàu cổ dạt vào bờ biển gần đây. Trông qua thì có vẻ nó vừa trải qua cơn bão dữ lắm, không tìm được ai còn sống cả. Không, không đúng – không có ai trên tàu khi họ tìm thấy nó chứ.
“À phải rồi, tôi có thấy cậu đưa thư quanh quẩn chỗ con tàu mấy ngày nay đấy. Cậu qua hỏi thử xem.”
Nier mua vài thanh kẹo để trả lễ rồi mau lẹ rời khỏi.
“Người đưa thư à… làm tôi lại nhớ chuyện bà lão ở ngọn hải đăng…” Nhìn thấy gì đó, Nier cắt lời Weiss.
“Kainé!”
Kainé ra hiệu cho anh tới con hẻm nhỏ kế bên. Thường Kainé chẳng bao giờ đặt chân vào thị trấn vì cô nhận thức rõ bản thân cũng có một phần là Shade.
Định kiến làm con người tổn thương. Cả người đi miệt thị lẫn người bị miệt thị. Chỉ có hai lý do Kainé ở đây – có chuyện siêu siêu tốt hoặc chuyện vô cùng tồi tệ. Dự cảm có điều chẳng lành, Nier nối gót Kainé.
“Anh có biết con tàu mắc cạn ở bờ biển…”
Bầu trời dày đặc mây mù cảnh báo về cơn bão đang tới.
5
Trời nổi gió.
Con tàu lớn rên rỉ liên hồi, gieo vào bầu không gian mầm mống lo âu. Bé gái và chàng đưa thư vẫn ở căn phòng mọi khi. Em bấu chặt lấy chân áo anh.
“Coi kìa… hoá ra cũng có thứ khiến em sợ đấy.”
Anh lấy từ túi ra chút đồ ăn nhưng em lắc đầu nguầy nguậy.
“Sao thế? Em không đói à?”
Đáp lời anh là cái gật đầu.
Xa xa là tiếng gầm của đại dương đang nổi cơn thịnh nộ. Bé gái run lẩy bẩy.
“Thôi được rồi!”
Người đưa thư đứng phắt dậy và cất tiếng hát, đồng thời nhịp chân theo giai điệu. Tông điệu anh sai trật lất. Em ngây người.
“À chết, lỗi anh. Đây là một bài hát.”
“Em tạo âm thanh từ bụng nên sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều đấy.”
“Trong các bài hát là những kiến thức giúp ta vượt qua sóng gió cuộc đời.”
“Đó là tại sao anh vẫn hát dù hát rất tệ…”
Người đưa thư tiếp tục hát.
Sau một hồi, bé gái cũng thử bắt chước hát giống anh. Bài hát của em không giống một bài hát lắm – nó còn không nghe ra lời nữa kia. Giọng ca của em giống tiếng túi giấy bị bóp nghẹt vậy. Người đưa thư vui sướng tột cùng, vỗ tay lia lịa. “Hay! Hay lắm!”
Thấy tia vui tươi nhảy múa trên gương mặt người đưa thư, bé gái được tiếp thêm động lực tiếp tục bài ca dở ẹc của mình.
Lời hát của em vang vọng khắp con tàu bỏ hoang.
Bóng tối trong con tàu chợt bị một tia sáng rạch ngang. Giọng ca em tắt lịm.
“Đừng lo, không phải chớp đâu, đèn từ ngọn hải đăng thôi.”
“…chỗ đó hồi trước là nhà người anh quen. Bà ấy mất rồi.”
“Khi nào chuyển thư anh cũng tạt qua chào bà.”
“Nói thật thì công việc chẳng hào hứng gì… nhưng anh thật sự nhớ lúc đó.”
Bé gái không có vẻ gì hiểu những lời người đưa thư nói. Anh chỉ xoa đầu em nhè nhẹ.
“Từ lâu anh đã luôn yêu sự cô đơn.”
“Anh nghĩ mỗi ngày được chuyển thư thôi đã quá đủ rồi, những lá thư viết bởi người quan tâm sâu đậm đến người nhận.”
“Gần đây anh nghĩ, hay là mình cũng trở thành người có ai đó mình quan tâm đủ nhiều để viết thư tới họ đi.”
“…em đến chỗ anh nhé? Có một đứa con gái cũng không tệ.”
Người đưa thư nắm tay bé gái nhưng em giằng khỏi anh. Lúc lắc đầu, em trỏ xuống tay sàn cabin rồi lại cất giọng hát the thé.
“Em thích ở đây hơn à. Tiếc thật nhưng anh tôn trọng quyết định của…”
Anh vô thức đảo mắt xuống nơi em chỉ. Mặt sàn hình như hơi là lạ. Trong khoang cabin tối om nhưng anh vẫn lờ mờ thấy có vệt chất lỏng gì đó.
Bước lại gần, anh thử chạm tay vào. Nó hơi nhớp nhớp. Chùm sáng từ ngọn hải đăng quét qua căn phòng, soi rõ bàn tay nhuốm máu.
Người đưa thư quay lại nhìn bé gái.
Chỉ còn tiếng vang vụn vỡ của bài hát vui tươi va đập giữa bốn bức tường.
6
Đứng từ trên đồi cũng khó có cái nhìn bao quát về con thuyền. Nó lớn vậy đấy. Con thuyền đen dựa đầu vào mũi đá ngầm, bên hông rách một lỗ lớn. Bất cứ thứ gì cao quá boong tàu như cột buồm đều bị phá huỷ gần như hoàn toàn. Một trận bão mạnh ra trò.
“Là con thuyền kia à?”
Nier hỏi Kainé. Họ đến đây do tin phong thanh về sự xuất hiện của Shade trong thuyền. Kainé, là người nửa Shade, có thể nhận biết mỗi khi xung quanh có đám Shade. Cô thậm chí còn hiểu ngôn ngữ của chúng nhưng giấu kín điều này với mọi người.
“À phải… nhưng ta chưa biết chắc.” Kainé đáp.
Nửa trái người Kainé rung bần bật, như thể muốn hét lên rằng có “thứ gì đó” bên trong con tàu mắc cạn. Tuy nhiên “thứ gì đó” này cảm giác khác hoàn toàn đám Shade thông thường. Chưa bao giờ cô có cảm giác này.
“Con mắm đến đây cũng vô dụng rồi hả.” Weiss giễu cợt.
“Weiss!”
Emil nạt Weiss.
Kainé mọi người biết không đời nào để Weiss yên, nhưng lần này cô chỉ im lặng. Sự lo âu như lan qua bầu không khí, ngấm vào tất cả các thành viên. Ai cũng rõ trong lòng con tàu kia có thứ gì đó rất tệ.
Nier rút kiếm khỏi bao.
“Ta phải vào tự kiểm chứng thôi.”
7
Căn phòng tối.
Sàn nhà thẫm máu.
Anh ấy không còn ở đây nữa nên chẳng sao đâu.
Bé gái đứng rúm ró trong góc phòng. Ở cổ tay em mọc ra cặp móng vuốt khổng lồ đen kịt. Tại sao… chuyện lại thành ra như thế này?
Anh ấy rời khỏi đây…
Do cơ thể này sao?
Mình chỉ muốn chuyện trò thôi…
Mình đâu muốn bị anh ấy ghét bỏ…
…Mình đâu muốn làm anh ấy khiếp hãi.
Vì người đưa thư, em đã gắng sức ngăn bản thân biến thành Shade.
Mình phải… mạnh hơn nữa. Nếu người đó thấy mình thế này…
Mình muốn sức mạnh để giữ hình hài này.
Sức mạnh để tắm mình trong ánh nắng mặt trời.
Sức mạnh để cất tiếng ca trong trẻo.
Từ khoé mắt em chảy hai dòng nước nhờ nhờ.
Em dồn hết sức lực để hoá lại cánh tay.
Giá như mình ăn nhiều người hơn…
Em mím môi.
“Nếu vậy mình sẽ thành người.”
Em nói bằng ngôn ngữ không con người nào hiểu nổi – với chất giọng nghe như tiếng kim loại mài lên nhau, giọng của Shade.
8
Cổ họng Kainé khô khốc. Bàn tay ghì chặt cặp song kiếm cũng khô ráo bất thường. Càng tiến vào sâu trong thuyền bầu không khí càng lạnh.
“Cô ổn chứ?”p>
Nier lo lắng hỏi Kainé mặt đang tái xanh.
“Không hẳn. Nhưng vấn đề không phải ở tôi, nó nằm trước mặt kia.” Cô nhếch mép đáp.
“Hehehe… lần này rắc rối to rồi, phải không Kainé?”
Vẫn là tông giọng mỉa mai thường lệ. Hắn lúc nào cũng thế. Không bận tâm tới bất cứ ai. Hắn ta chỉ thích đứng khoanh tay nhìn mọi người chịu đựng.
Tuy nhiên, lần này tới Tyran cũng cảm nhận được điều dị thường toả ra từ con tàu. Giọng hắn dù móc mỉa vẫn khác xa thông thường.
Kainé tập trung vào phần Shade của mình, cố hiểu cảm giác lạnh thấu tim này. Không phải cái lạnh gì cả mà là những rung chấn dồn dập cộng hưởng với nửa cơ thể Shade. Không ai ngoài Kainé hiểu những “cộng hưởng” này là gì. Nếu phải miêu tả nó bằng một từ thì từ đó sẽ là “nỗi sợ.” Kainé cau có. Mình? Sợ á?
Không thể diễn giải những điều đang xảy ra với mình, cô gạt mọi thứ sang bên rồi dấn thân sâu hơn vào đáy con tàu.
Nier dừng lại trước cánh cửa trong cùng.
“Kia là phòng cuối cùng rồi thì phải.”
Kainé mấp máy định nói gì đó.
Đừng.
Một từ cô gắng sức nhưng không thể nói thành lời.
Căn phòng có thiết kế khá đơn giản, nội thất chỉ có mỗi bộ bàn ghế. Khắp bốn bức tường chẳng đục nổi lấy một khoang cửa sổ – chắc đây là phòng thuyền trưởng. Từng chồng sách xếp gọn ghẽ trên giá sách, với quả địa cầu ngay kế. Một bé gái nhỏ đứng bên cạnh cái bàn.
Tóc đen. Da trắng. Quần áo rách rưới. Cặp mắt đỏ lòm.
Rồi. Kainé đã hiểu tại sao căn phòng này lại lạnh đến vậy.
“Hehe… con bé này… không đơn giản đâu…”
Ngay cả giọng Tyran cũng có vài phần khiếp đảm.
Phải, con bé là Shade, nhưng không giống đám Shade thông thường. Nó là phiên bản đặc biệt “cô đặc.” Con bé là thực thể với mức độ “cô đặc” vượt xa Shade thông thường hàng trăm lần.
Shade thông thường có kích cỡ lớn bằng vài người cộng lại, nhưng chỉ tới vậy thôi. Để phá vỡ giới hạn này, một Shade cần “hợp nhất” với nhiều cá thể Shade khác. Quá trình “hợp nhất” kể trên ngoài phóng đại kích thước đồng thời cũng tăng cường ngưỡng sức mạnh của Shade tạo thành.
Con Shade tấn công làng của Nier và đồ chó chết giết bà cô đều nằm trong danh mục này. Ta có thể đoán được số cá thể Shade tham gia hợp nhất và sức mạnh của một Shade hợp thể qua kích cỡ của chúng. Kainé học điều này qua nhiều lần chạm mặt của cô.
Nhưng với bé gái kia thì khác. Con bé mạnh hơn đồ khốn kiếp kia nhiều nhiều lần, biểu hiện qua bầu không khí lạnh cắt da. Vậy mà nó nhỏ bé đến lạ… Con bé hẳn phải tốn nguồn năng lượng tương đương để kìm hãm kích thước cơ thể mình. Nói cách khác, cái lạnh cô cảm nhận so với sức mạnh thật sự của con bé chỉ là một phần tí hon.
Những rung chấn cô cảm thấy là do phần sức mạnh dư thừa của con bé. Tất cả chỉ là chút năng lượng rò rỉ của con Shade. Nghĩ đến cảnh nguồn sức mạnh bị phong ấn kia được giải phóng, Kainé rùng mình.
“Sức ép này… với con ranh kia… chỉ đơn giản như ăn bánh thôi sao… hahahaha… xong thật rồi…” Tyran run rẩy.
Còn điều này cô học được sau quãng thời gian sống với Shade. Shade càng lạm dụng hợp nhất thì sẽ càng mất đi lý trí. Giống như hồi ở Aerie vậy, đám Shade ở đó hợp nhất thành một khối cầu năng lượng khổng lồ vô tri. Shade hợp nhất sẽ càng ngu đi với mỗi cá thể Shade mới. Không có công thức hợp nhất với “X” Shade sẽ tăng “X” lần sức mạnh đâu.
Trong trường hợp tệ nhất, con Shade lần này chẳng phải do hợp nhất gì ráo. Hay nói đúng hơn, nó đặc biệt nguy hiểm khi có thể đạt tới ngưỡng sức mạnh này mà không cần hợp nhất.
Bé gái nhìn cả bọn không chớp mắt.
Nier và Emil như hoá đá.
Họ không biết phải làm gì. Nó giống việc bạn thức dậy cạnh một quả bom có thể phát nổ với bất cứ cử động nhỏ nào vậy.
“Mọi người tới đây có chuyện gì vậy?”
Ngoài cửa vọng lại giọng nói quen thuộc.
Là người đưa thư.
“Các cậu có thể nói trước với tôi mà… Đằng nào tôi cũng có chuyện muốn bàn với mọi người luôn.” Người đưa thư thả chiếc túi xuống sàn, miệng nhẹ nhàng trách móc. Đến cạnh Kainé, anh nói.
“Này, về chuyện Lunar gì gì ấy… cô nói thêm cho tôi được không…”
Ngu ngốc hết sức.
Kainé cố sức tách cặp môi khô cong. Mình phải nói cho bọn họ biết.
Vẫn không có âm thanh nào thoát ra. Quay lại chỗ Nier và Emil, cô mấp máy mấy từ không thành tiếng.
“Nó là Shade đấy.”
Bé gái đang đứng cạnh bàn chợt di chuyển. Em xoáy cái nhìn vào Kainé. Thứ rung chấn u ám nay đã thành tiếng. Khoảnh khắc người đưa thư quay người lại lục túi, toàn bộ cơ thể bé gái nổ tung, toả ra làn sóng đen ngòm.
Một rừng thương đen trồi lên từ cơ thể em.
Nier đứng ngay cạnh kịp thời vung kiếm lên đỡ, số thương còn lại dễ dàng xuyên thủng trần sàn khoang cabin. Không lãng phí đến một khắc, Kainé và Emil tóm lấy người đưa thư rồi phóng như bay ra ngoài. Nier tụt lại phía sau do phải chống chọi với những cây thương tấn công không ngừng. Tạm thời đẩy lui được đợt thương, Nier chạy về phía họ, miệng hét thúc giục mọi người chạy nhanh hơn.
Dòng suy nghĩ của bé gái tràn vào đầu Kainé.
Tại sao em lại là Shade?
Ai đó làm ơn giải thích cho em với!
Tại sao em không phải là người?
Tại sao các người lại cướp anh ấy khỏi em?
“Chưa xong đâu!” Giọng Tyran thiếu hẳn vẻ châm chọc thường thấy.
Nier vừa chạy vừa chém những cây thương đâm ra từ cả tường lẫn trần và sàn nhà. Họ đã kéo giãn được kha khá khoảng cách với bé gái và buộc em phải truy sát. Nhận thấy Nier không đủ sức chống chọi một mình, Kainé giao người đưa thư cho Emil rồi quay lại hỗ trợ anh.
“Lối ra đằng này.”
Vừa dứt lời thì ở cửa ra chồi lên một rặng thương đen kịt, bịt kín nguồn ánh sáng hắt vào. Kainé dùng Emil lấy đà nhảy tới đá tung rào chắn, ngã lộn nhào xuống nền cát ngoài tàu. Chưa kịp mừng thì lối thoát lại một lần nữa bị bịt kín, nhốt chặt Emil và Nier.
“Emil!”
Gạt đám thương sang bên, Nier lao đến bảo vệ Emil nhưng cả hai bị những bàn tay từ trần hành lang tấn công, hất người đưa khỏi miệng Emil.
“Anh đưa thư!”
Nier và Emil bị bắn văng khỏi con tàu, ngã dúi dụi đằng xa.
Từng đợt từng đợt những ngọn thương đen đâm ra từ khắp phía xé toạc con thuyền. Chúng vươn cao, vươn cao mãi rồi cuộn lại, hợp thành một con mãng xà cỡ đại. Kế đó từ boong tàu xuất hiện thêm cả tá “mãng xà” như thế nữa.
Màn sương che phủ con tàu phai dần, mặt trời hung tợn rọi luồng sáng chói mắt xuống bờ biển. Bất cứ loài Shade nào cũng sẽ bốc hơi ngay tắp lự nhưng đám mãng xà có vẻ chẳng bận tâm, đơn giản bởi cơ thể chúng phục hồi nhanh quá sức.
“Đến cả ánh sáng trực tiếp… cũng vô dụng sao…” Emil sững sờ.
Sau cùng, giữa trùng trùng bầy mãng xã thành hình một khối cầu mang nhiều nét tương đồng với quả trứng. Quả trứng được bao bọc lớn dần lớn dần rồi nứt toác, bề mặt nó tách thành từng lớp như khi ta gọt vỏ hoa quả vậy. Lớp vỏ xoắn lấy nhau, kết lại thành cặp cánh lớn. Từ chính giữa đôi cánh trồi lên phần thân trên của bé gái, thân hình đen kịt cao hơn 10 mét đang rung lắc dữ dội.
Sau lưng em mọc thêm nhiều sải cánh phụ khác, chúng là phụ phẩm của nguồn năng lượng khổng lồ quá lâu không được sử dụng của em. Chiều dài của sải cánh thôi đã gấp tổng kích thước của cả con thuyền vài lần và vẫn không ngừng tăng, cùng với luồng khói đen đặc toả ra từ cơ thể con Shade.
Hình hài của Shade được rắc nắng vàng có một vẻ đẹp đến ma mị.
Người đưa thư nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay em.
Con Shade khổng lồ đang ẵm anh gầm lớn. Kainé và mọi người buộc phải bịt tai tránh làn sóng siêu thanh nhưng vẫn không tránh khỏi choáng váng. Khi rung động đã tạm lắng, dư âm của tiếng thét cộng hưởng tạo nên gam âm tựa như một bản nhạc.
Là bài hát người đưa thư đã dạy em.
9
Tâm trạng của bé gái là một mớ hỗn độn. Một mặt em kinh hãi những thay đổi của chính mình, mặt khác em căm ghét những con người dám cả gan đánh cắp người đưa thư khỏi em.
Ăn bao nhiêu người nữa cũng không đủ.
Mình vẫn không thoả mãn!
Chưa ai từng để tâm đến mình!
Mỗi người này tử tế với mình!
Anh dạy mình dịu dàng là gì!
Mình… mình sẽ trở thành người!
Mình sẽ nói cùng thứ ngôn ngữ… với người này.
…Mình sẽ sống cùng anh!
Chỉ một chút nữa thôi.
Em nhẹ nhàng che người đưa thư bằng cả hai tay, cẩn trọng không làm anh bị thương.
Cố chút nữa thôi… là em sẽ đủ sức mạnh để thành người.
“Hehe… ta không biết trong đầu con nhóc kia đang có cái quái gì, nhưng ta cá chắc nó muốn ăn tươi nuốt sống cả bọn!”
Tyran hét lớn. Kainé biết rõ hắn chỉ đang diễn kịch.
Đâu đó giữa màn giao hưởng của tiếng ồn và rung chấn, người đưa thư cuối cùng cũng tỉnh lại. Khoảnh khắc ngơ ngác ngắn ngủi sớm nhường chõ cho nỗi khiếp đảm khi anh thấy gương mặt trương phình của em. Anh cố hét nhưng không có âm thanh nào thoát khỏi cổ họng.
Không sao đâu. Chờ em…
Chờ em một chút nữa thôi.
Nở nụ cười khoan dung, em ôm chặt lấy người đưa thư đang sợ chết khiếp. Tay em biến đổi. Dòng từng dòng những chuỗi ký tự màu đen chạy trên cánh tay em, cùng với chi chít những chiếc gai đen. Số gai kia biến thành vũ khí bay lơ lửng cạnh em.
“Chạy mau!”
Vừa dứt lời chỗ vũ khí kia đã xé gió lao về chỗ Nier. Cát bắn tung toé những nơi ngọn giáo tiếp xúc.
“Sao tôi không biết chúng có thể tách cơ thể mình để tấn công?”
“Đây không phải Shade thông thường đâu!”
Con Shade lần này dư thừa quá nhiều năng lượng. Tách cơ thể mình thành vũ khí với con bé chẳng thành vấn đề. Emil cố gắng chặn đám giáo, miệng hét lớn.
“Em sẽ thử đánh nó!”
Emil chĩa cây trượng phép của mình vào con Shade, gọi ra những quả cầu năng lượng. Chúng nổ tung khi tiếp xúc với con Shade, thổi bay một cặp cánh. Tuy nhiên, thêm ba cái cánh mới mọc lên gần như ngay tức khắc.
“Làm sao… nó bất tử à?” Nier gào.
“Em sẽ xử lý nó. Mọi người mau chạy đi!”
Kainé tung mình lên không, oanh tạc con Shade với làn mưa phép thuật. Chúng dễ dàng bị con Shade dùng tay chặn. Không nản lòng, Kainé tấn công ngày càng dồn dập, mỗi đòn lại tiến gần cơ thể bé gái hơn chút. Nhưng mục tiêu thật sự của cô không phải đầu hay ngực em mà là người đưa thư trong lòng bàn tay.
“Coi bộ gã khá quan trọng với ngươi ha!?”
Kainé vung kiếm không chút chần chừ, nhắm thẳng vào vị trí người đưa thư. Bé gái, đến giờ vẫn vô cảm, bất chợt để lộ vẻ hoang mang. Em điều khiển một loạt những cánh tay tới cản đòn tấn công. Da thịt Shade văng tung toé từ vị trí va chạm.
Một lần nữa đổi hướng, Kainé chuyển sang tấn công đầu con Shade. Vận hết sức bảo vệ người đưa thư, em không ngờ Kainé lại nhắm đến mình. Nghiêng đầu tránh đòn chí mạng nhưng một phần gương mặt Shade vẫn bị xé toạc. Một cột máu lớn đen ngòm bắn thẳng lên trời. Shade gầm lớn. Người đưu thư theo đó cũng bị hất văng xuống boong tàu. Điên cuồng tìm kiếm anh, con Shade không để ý được đòn tấn công của Nier và Emil.
“Kết thúc rồi!”
Chùm tia ma thuật mang dạng mũi thương xé gió lao về phía Shade cùng một tiếng thét lớn của cả hai. Dù đã bị tay con Shade cản nhưng mũi thương vẫn đủ sức tước đi một phần cơ thể Shade. Bé gái đau đớn gào thét.
“Nó vẫn còn sống sao?!”
Ở miệng vết thương ngọ nguậy hàng trăm con mãng xà đen ngòm.
Người… làm người… mình… Bé gái ngước mặt lên trời.
“Mình sẽ trở thành người!!!”
Một lượng lớn khủng khiếp những vòi bạch tuộc trào ra từ vết thương. Đám xúc tu hoá thành vãi trăm lưỡi kiếm sắc, chém nát mọi thứ xung quanh. Kainé dù đã gắng sức cản số kiếm bay đến vẫn không tránh khỏi thương tổn, với hai đường cắt ngọt lịm, cánh tay trái cùng chân phải cô đã bị nuốt trọn. Nier, kiệt sức sau đòn tấn công vừa rồi, không cách nào né được số kiếm bay đến.
Emil liều mình bay đến gạt Nier về nơi an toàn. Bóng đen bao trùm cánh tay trái của em.
“Áaaaaaaaaaaaaaa!”
Tiếng thét của Emil là âm thanh hoang dại nhất bất cứ ai từng nghe. Toàn bộ cánh tay trái của em bị cắt rời. Nier cố lết đến giúp em nhưng bị đánh bật ra bởi số kiếm còn lại. Bé gái vẫn không ngừng gào thét trong suốt toàn bộ trận đánh.
Giết… Phải giết hết!
Con Shade, đã từng là một bé gái yếu ớt, dùng tay ôm lấy phần cơ thể bị thương của mình, miệng không ngừng gào rú. Khoẻ cỡ nào cũng không giúp em phục hồi lượng sát thương em phải gánh chịu. Nhưng bên kia, nhóm của Nier cũng không khá hơn là bao. Chẳng ai còn đứng nổi. Đảo mắt một hồi, Shade chọn Nier làm con mồi.
“Á… Nier…!”
Emil sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Kainé lăn lộn trong vũng máu của chính mình.
Con Shade đang định bỏ Nier vào miệng
“Dừng lại!”
Là giọng người đưa thư. Anh khập khiễng chạy lại phía bé gái. Nhặt mẩu đá vụn ven đường, người đưa thư quay mặt đối diện với con Shade.
“Đồ… quái vật!”
Nhưng anh còn mời em về sống chung mà…?
“Cút đi! Đồ ăn thịt người!”
Nhưng anh còn dạy em hát mà…
“Thả cậu ta ra!”
Em chỉ muốn trở thành người… để sống cùng anh thôi…
“Đồ khốn kiếp!”
Em sững người.
Em nhìn lại bản thân. Làn khói đen bao phủ nơi những xúc tu đã mất. Em hoàn toàn đủ khả năng để hồi phục. Nhưng làm vậy chỉ chứng minh em là Shade trước mặt anh thôi. Còn cơ thể xấu xí này nữa. Không phải em muốn trở thành con người sao?
Với cơ thể như này thì… làm sao… làm sao…
Em nhìn người đưa thư, mắt anh long lên đầy uất nộ.
“Chết đi!”
Những lời này như mũi tên xuyên thấu tim em. Tiếng nước bắn tung toé khi cánh em rơi lả tả xuống biển. Em biết mình chẳng giữ được cơ thể này bao lâu.
Em không nhớ nổi tại sao mình tồn tại nữa. Em thả Nier xuống boong tàu.
Chậm rãi, em nghiêng đầu nhìn. Mặt trời xế chiều rót những tia nắng vàng như mật lên vạn vật – là hoàng hôn anh hứa sẽ xem cùng em.
Chà… thế giới này…
Đẹp thật đấy…………
Kaine đã nhảy lên được từ phía sau. Em chẳng buồn né nữa. Âm thanh thô bạo khô khốc.
Đầu bé gái lăn chầm chậm trên sàn.
Phần cơ thể còn lại của em tan chảy thành cát đen rồi bị gió biển đánh bạt.
Con tàu bỏ hoang.
Chiều hoàng hôn phản chiếu trên nền biển, lấp lánh như một viên ngọc.
10
Trên tầng hai quán rượu trấn Seafront là một phòng trọ nho nhỏ. Chiếc giường thở ra những tiếng kêu mệt nhọc khi có người ngả lưng, nhưng vẫn khá hơn ngủ bờ bụi ngoài kia cả tá làn. Kainé mệt mỏi lê chân về phòng. Đã ba ngày rồi. Người đưa thư nhất quyết bắt Kainé, Nier và Emil phải ở lại nghỉ ngơi thay lời cảm tạ. Thông thường họ sẽ từ chối nhưng trận chiến kia đã rút cạn sức lực nên cả đám miễn cưỡng chấp thuận đề nghị của anh.
Emil vẫn đang ngủ li bì. Tin tốt là cánh tay trái thằng bé đã hồi phục gần như hoàn toàn, chắc chỉ tốn một ngày nữa là cùng. Tại sao nó có khả năng này thì không ai hay.
Trong cả bọn thì Nier bị thương nhẹ hơn cả nên anh cùng với quyển sách chết tiệt chịu trách nhiệm giúp đỡ chàng đưa thư xấu số. Đến lúc ta phải lên đường rồi.
Kainé để ý thấy mảnh giấy kẹt trước ngực mình.
Nó rơi ra từ người con Shade và trông có vẻ giống lá thư nên được cô giữ lại. Nét chữ trên lá thư xấu thậm tệ, trông giống giun rắn hơn là chữ viết. Cô nghĩ nó dành cho người đưa thư nhưng anh từ chối bất cứ thứ gì con quái vật kia để lại. “Tôi đâu biết nó gớm ghiếc đến vậy…”
Khi người đưa thư rời khỏi cô thoáng nhìn thấy những ký tự màu đen chạy dọc gót chân anh.
Tyran có vẻ rất hứng thú với bức thư.
“Cái gì đây?”
“Một bức thư. Của con Shade viết cho người đưa thư.”
“Haha. Nét chữ xấu kinh dị.”
“Nó đã cố hết sức bắt chước chữ viết của loài người rồi.”
“…nội dung là gì thế?”
Kainé thẳng tay xé vụn bức thư, bỏ qua câu hỏi của Tyran.
Ánh nắng ấm áp lấp đầy căn phòng.
Từ đây nhìn biển thật đẹp và yên bình, trận chiến ở con tàu cảm giác như một ký ức quá đỗi xa xôi.
Một mảnh thư Kainé xé kẹt ở khung cửa sổ.
Trên đó duy chỉ có hai từ “Cảm ơn” được viết đi viết lại bằng nét bút nguệch ngoạc.