The Red and the Black
Type
Release Date
Category
ĐỎ VÀ ĐEN
Hi sinh tất cả vì “cuộc sống thường nhật”.
Lòng dũng cảm và sự điên rồ trong sắc màu bóng tối.
1
Tiếng chim hót lảnh loi. Có lẽ hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời. Nhặt quả trứng đẫm sương trên thảm cỏ, Nier ngước mặt nhìn trời. Đây là quả cuối rồi. Gà chỉ đẻ một quả mỗi ngày nên khó mà thiếu được.
“Cậu xong chưa?”
Chủ trại gà gọi Nier vừa lúc cậu đếm xong số trứng trong giỏ. Nier gật đầu rồi giao số trứng cho ông.
“Tốt lắm.”
Một, hai… người đàn ông đếm lại số trứng, miệng mỉm cười.
“Vợ tôi đã đỡ nhiều rồi nên mai cậu không cần tới nữa. Cám ơn cậu nhiều lắm.”
Vợ ông đổ bệnh năm ngày trước. Thu hoach trứng thường là công việc hằng ngày của cô.
“Đây là thù lao tôi đã hứa, nhưng cậu có chắc mình không cần tiền hay thức ăn chứ?”
Trong khi chờ vợ người đàn ông hồi phục, Nier luôn dậy sớm nhất làng để thu hoạch trứng. Đổi lại cậu chỉ muốn một chú gà con mới nở.
“Vậy rồi được rồi ạ. Yonah sẽ thích nó lắm.”
“Được rồi. Cậu tự chọn một con trong cái sọt đằng kia nhé.”
Tất cả chỉ mới nở hôm qua. Nier không phân biệt được nên cậu chọn con trông có vẻ khoẻ mạnh nhất. Con gà giãy đạp – chắc nó không muốn xa bạn mình. Nier ôm nó trong bàn tay, cẩn thận không làm nó bị thương rồi chạy về nhà.
Dân làng tỉnh giấc nhanh thật. Lúc cậu đi đường còn vắng tanh nhưng giờ xuôi ngược chỉ toàn người là người. Một giọng nói gọi với Nier lại khi cậu đang tất bật chào hỏi mọi người. Ra là chủ tiệm đồ ăn.
“May quá gặp cậu đây rồi. Nier này, tôi nghe Popola có nhờ cậu đi nhặt thảo dược hôm nay phải không? Tiện thể cậu giúp tôi kiếm chút nấm được không?”
“Hẳn rồi ạ.”
Dân làng không muốn ra ngoài tường rào – họ ngại những hiểm nguy và rắc rối rình rập ngoài đó. Họ phải chuẩn bị hết sức cẩn thận mỗi khi cần đi lại ngoài đó – chú ý không đánh động đám thú hoang hay lại gần bất cứ bụi rậm hay bóng râm nào. Và mọi người chỉ có thể ra ngoài vào ban trưa, vài giờ khi trời còn sáng rõ. Bình minh hay hoàng hôn là những khoảng thời gian cấm kỵ…
“Cậu nhận quả bí ngô này được không? Vụ này tôi mới thu hoạch được lứa to và ngon lắm. Tôi nhớ Yonah thích chúng lắm, phải không nhỉ?”
Cám ơn cô, Nier đáp trước khi rời khỏi. Dân làng đều rất tốt với cậu. Nếu không… hai anh em cậu đã chết lâu rồi, dù có ngôi nhà cha mẹ để lại hay không.
Qua đài phun nước này là tới nhà cậu. Có bóng ai đó in trên cửa sổ – là Yonah. Cái bóng vụt mất, có lẽ con bé nhận ra Nier đã về.
“Anh về rồi!”
Yonah nhào tới trước khi Nier kịp mở cửa. Hơi thở con bé đứt quãng do vừa chạy xuống tầng.
“Anh về rồi đây Yonah. Anh đã nhắc em không được chạy rồi cơ mà.”
“À thì.”
Cơ thể Yonah rất yếu ớt. Chỉ trở trời thôi cũng đủ khiến em đổ bệnh. Ngủ muộn sẽ làm em lên cơn sốt. Quá phấn khích và em lại ho sù sụ. Dạ dày em cũng không khá khẩm hơn là bao – hoặc đau quặn thắt hoặc nó sẽ khiến em nôn ra hết những thứ mình vừa ăn.
“Em xin lỗi. Em sẽ lại ho hả anh?”
“Nếu chịu ăn sáng tử tế thì em sẽ ổn thôi. Vào trong đi, ngoài trời hôm nay gió lạnh lắm.”
“Anh có cái này cho em này,” Nier nói trong lúc đóng cửa. Yonah trông hào hứng thấy rõ.
“Gì thế anh?”
Cậu đưa hai tay lại gần tai Yonah. Tiếng gà con chiêm chiếp vang lên khe khẽ, nhưng vậy là đủ.
“Gà con!”
“Đúng rồi. Này, em xoè tay ra đi.”
Cậu nhẹ nhàng đặt chú gà con lên tay Yonah. Nó co rúm người lại, run cầm cập và hốt hoảng trước luồng sáng bất chợt.
“Lông nó mịn và ấm quá anh ơi!”
“Nó vẫn còn nhỏ nên em có thể nuôi nó trong nhà đấy.”
“Thật à anh?”
“Chúng ta cũng đã nuôi vài con hồi mẹ còn sống mà.”
Nier chịu trách nhiệm chăm sóc lũ gà trước. Mẹ cậu quá bận rộn với công việc, gia đình và hai em nên không có thời gian cho việc này.
Cha cậu làm việc ở một thành phố xa xôi và rất hiếm khi ở nhà. Ít lâu sau khi Yonah chào đời, ông mất ngoài đó. Có lẽ vì vậy nên Nier không có nhiều ký ức về bố mình.
Dù cha còn hay mất, cuộc sống của ba mẹ con cậu vẫn vậy. Mẹ Nier trồng rau củ ở khoảnh vườn trước và may vá quần áo theo yêu cầu của dân làng. Từ khi tỉnh giấc đến khi tối mịt chưa khi nào Nier thấy mẹ mình ngừng tay. Bà chỉ ngơi tay khi thời gian đã cạn. Chuyện đã xảy ra được năm năm rồi. Nier khi đó vừa lên mười còn em cậu, Yonah, mới một tuổi rưỡi.
Mọi thứ đến hết sức đột ngột. Đó là một tối như mọi ngày, mẹ Nier nhờ cậu mang cái đĩa trên giá tới khi bà đang bận khuấy nồi. Cậu quay lại thì bà đã ngã khuỵu, trên tay vẫn cầm cái muỗng.
Không biết phải làm gì, Nier rời nhà chạy một mạch đến thư viện, nơi Popola ở. Popola đọc rất nhiều sách nên chị sẽ biết cậu nên làm gì lúc này. Không chỉ Nier, dân làng ai ai cũng tin vậy.
Nhưng khi nhìn thấy tình cảnh mẹ cậu Popola chỉ lặng lẽ lắc đầu. Cái chết của bà đột ngột đến khó tin. Như thể bà là một cỗ máy một ngày dột nhiên ngừng hoạt động.
Ngay cả sau khi Devola, em của Popola, tới giúp chuyển thi thể bà vào quan tài, ngay cả sau khi dân làng đã bắt đầu chuẩn bị tang lễ cho bà, cậu vẫn không chấp nhận nổi sự thật. Cậu không rơi nước mắt.
À không, trong tang lễ, đã có lúc cậu muốn oà khóc. Cuống họng cậu nghẹn lại, mắt cậu mờ đi. Nhưng nước mắt cậu chảy ngược vào trong, bởi Yonah đã khóc trước.
Yonah chưa đủ lớn để hiểu về cái chết của mẹ mình. Con bé chỉ khóc do thấy Nier sắp khóc. Thấy Nier mỉm cười với mình, là nó cũng ngừng khóc ngay tắp lự. Con bé đã lại toe toét khi Nier lau khuôn mặt lem nhem nước mắt của nó.
Cậu hiểu điều đó nghĩa là gì. Giờ khi cả cha lẫn mẹ đều không còn, cậu là người duy nhất có thể bảo vệ Yonah bé bỏng.
2
Sau bữa ăn sáng ít ỏi còn sót lại từ ngày hôm trước, Nier sắm sửa ra ngoài.
“Em đi cùng anh không được à?”
Dù đúng là cậu có để ý thấy vài loại thảo dược mọc trong làng, chúng mọc nhiều nhất ở mạn đông ngoài tường rào. Yonah cũng từng tới đây một lần.
“Em muốn giúp…”
Con bé ho trước khi kịp nói xong câu. Nó không quá nghiêm trọng, và khi sờ trán Nier không thấy dấu hiệu gì báo hiệu một con sốt. Tuy nhiên…
“Hôm nay thì không được. Nếu tối nay em bị ốm thì sao.”
“….”
Con bé mới bị ốm tuần trước. Giờ tuy đã đỡ nhiều và thèm ăn trở lại nhưng mối lo vẫn còn đó – bệnh ho của nó vẫn không thuyên giảm.
“Nếu chịu ăn thì em có thể ra ngoài một chút đấy.”
Nhìn vẻ mặt chưng hửng của con bé cậu động lòng và đưa ra đề nghị. Con bé vui lên thấy rõ.
“Được rồi, một củ hành và một củ sâm”
“Em chọn củ sâm nhỏ nhất được không?”
“Không được. Em không nghe chị Popola nói sâm rất tốt cho cơ thể em à?
“Em ăn sâm rồi bệnh cảm và ho của em sẽ đỡ, đúng không anh?”
Nier xoa đầu và đặt vào tay Yonah một đồng xu thay cho câu trả lời. Cậu sẽ nhận được tiền công sau chuyến nhặt thảo dược hôm nay nên đồng xu này dùng cũng không sao.
Thời tiết bên ngoài khá đẹp. Yonah vui sướng tận hưởng lần đầu tiên ra ngoài sau một khoảng thời gian dài. Con bé định xách giỏ chạy ra ngoài nhưng Nier đã kịp với tay níu lại. Chạy nhảy nhiều thế bệnh ho của nó lại trở nặng cho xem.
“Anh ơi cửa đông đâu phải hướng này…”
“Để anh dẫn em tới đài phun nước.”
Con dốc thoai thoải dẫn từ nhà hai anh em tới đài phun nước mời gọi họ chạy tới. Nhưng với lượng người qua lại hiện tại Yonah sẽ không dám liều lĩnh. Cậu băn khoăn liệu mình có đang lo lắng quá mức không, nhưng cậu không thể chịu được suy nghĩ Yonah sẽ lại phải vật lộn với bệnh sốt.
“Anh ơi! Em vừa nghe thấy tiếng quẫy nước! Có phải cá không anh?”
“Cá ở đây không nhảy thế đâu.”
Cậu nghe nói ngoài biển có loài cá biết bay, nhưng trong làng cá im ắng đến lạ.
“Em cũng muốn múc nước nữa.”
“Giờ thì chưa. Em không giữ nổi xô nước đâu. Nó còn nguy hiểm nữa – lỡ em ngã xuống thì sao.”
Đường nước ngầm cung cấp nước cho toàn bộ hoạt động sống trong làng. Để giữ nguồn nước khỏi ô nhiễm, họ thiết kế những nơi dành riêng cho câu cá, bọn trẻ không được phép lại gần bất cứ nơi nào có nước. Đó là lý do Nier, Yonah và gần như toàn bộ dân làng đều không biết bơi. Nếu rơi xuống đường nước thì bạn chết chắc.
“Giá mà anh có thể giúp em nhiều hơn…”
“Giờ em đi chạy việc vặt đúng không Yonah? Em đang giúp anh rất nhiều đấy.”
Yonah hạnh phúc gật đầu.
Hai anh em nghe thấy giọng ca được đệm bởi tiếng đàn phát ra từ phía đài phun nước.
“Chị Devola kìa!”
Những ngày nắng đẹp như hôm nay Devola thường sẽ ngồi trước đài phun nước đàn hát những bài ca yêu thích của cô. Nier khó tưởng tượng được hình ảnh ngôi làng vắng bóng giọng ca của Devola, cũng giống như thư viện không có mặt Popola vậy.
Nier tuột tay Yonah nhưng cậu không có ý định ngăn em lại. Yonah coi cặp sinh đôi Devola và Popola như mẹ và chị ruột mình, con bé rất ngưỡng mộ hai người.
“Chào buổi sáng Yonah. Cơn sốt của em đã đỡ nhiều chưa?”
Devola nhẹ nhàng nâng cằm Yonah và vuốt tóc em.
“Dạ. Thực ra bây giờ em phải…”
Cơn ho khô khốc cắt lời em. Devola ngẩng lên nhìn Nier, khi này mới vừa tới.
“Con bé vừa khỏi sốt ba ngày trước nhưng vẫn còn ho nhiều chị ạ.”
“Chị hiểu. Nó cũng không quá nghiêm trọng”
Chỉ là một trận ho khan, không phải loại lo kèm đờm hay cơn ho khiến bạn khò khè mỗi khi nói. Nó không đau đớn đến vậy, nhưng Yonah chưa từng ho thế này bao giờ. Điều đó khiến Nier lo lắng.
“Xong việc em đến gặp Popola nhé. Tối qua chị ấy có làm cho bà lão bán vũ khí ít thuốc ho. Chắc vẫn còn đủ đấy.”
Nhớ lại vị đắng của thuốc do Popola làm, Yonah nhăn mặt. Devola nói khi thấy mặt Yonah,
“Nếu chịu uống thuốc, chị nghĩ Popola sẽ đọc truyện cho em đấy.”
“Thật ạ? Chị ấy sẽ đọc cho em nghe câu chuyện về cái cây to đấy chứ ạ?”
“Ừ, hẳn rồi.”
“Em sẽ gặp chị Popola, uống thuốc và nghe kể truyện.”
“Em vẫn phải xong việc trước đã, nhớ chứ?”
“Em tí quên đấy!”
Em đi đây, Yonah nói rồi tung tăng đi khỏi. Nier không quên cảm ơn Devola trước khi ra ngoài cửa đông. Qua nhà cậu kế đoạn dốc ngắn là đến cửa đông. Anh lính gác quen thuộc đang đứng ngáp ngủ.
“Chào buổi sáng.”
“Chào cậu. Cẩn thận ngoài đó. Có người báo vài con Shade mới xuất hiện gần làng đấy.”
Shade. Chúng nguy hiểm hơn thú hoang rất rất nhiều. Chúng là những con quái vật đen sì sẽ tấn công bất cứ ai trong tầm nhìn và cũng là lý do dân làng sợ ra ngoài đến vậy.
“Thời tiết hôm nay khá đẹp nên chúng cũng không dám manh động đâu.”
Shade rất sợ ánh sáng mặt trời. Vậy nên người ta ít khi thấy chúng vào những ngày nắng hay ban trưa. Tuy nhiên, vào những ngày mây mù hay mỗi khi tối trời, bóng râm và bụi rậm đột nhiên trở nên nguy hiểm đến sợ.
Đặc biệt hơn, Shade chỉ sợ ánh sáng mặt trời. Bạn có dùng đuốc sáng đến mấy cũng không đuổi được chúng. Tại sao lại như vậy? Chẳng ai hay. Còn quá nhiều điều người ta chưa biết về Shade. Chúng có phải sinh vật sống không? Chúng ăn gì? Chúng sinh sản ra sao? Liệu chúng có trí khôn hay không?
May thay, trước giờ chưa bao giờ có tin Shade trú ngụ gần cửa đông – nơi này chỉ có đám dê hoang. Chúng nguy hiểm không khác gì đám cừu ngoài trảng cỏ. Nếu không cẩn thận hoặc bạn sẽ bị húc lòi ruột hoặc phải nhận những cú đá hậu đau điếng. Nier cẩn thận nhặt thảo dược ở thật xa, tránh chọc tức đám dê.
Có lời đồn rằng xưa kia con người đã từng thuần hoá được chúng, nhưng cậu nghi ngờ điều này. Trong tâm trí mình cậu nghĩ việc thuần hoá chúng mà không dùng đến ma thuật gần như bất khả thi.
Nói đến đồn đại, cậu cũng có nghe rằng xưa kia đã từng có thời màn đêm đen kịt. Nghe thì khó tin, nhưng nếu đúng vậy hồi đó hẳn Shade chưa tồn tại. Nếu mặt trời lặn và màn đêm bao phủ tất cả thì không gì ngăn nổi đám Shade nữa. Con người sẽ bị quét sạch khỏi bề mặt Trái Đất trong nháy mắt.
Viễn cảnh màn đêm bao trùm mỗi ngày đáng sợ đấy, nhưng đổi lại cuộc sống không có Shade cũng đâu tệ.
Nier gạt những suy nghĩ đó ra khỏi đầu mình. Ngồi đây nghĩ về quá khứ cũng vô ích. Nó không khiến cuộc sống của họ tốt hơn chút nào, và chắc chắn nó không giúp Yonah khỏi bệnh sớm hơn.
Việc thu hoạch xong sớm hơn cậu tưởng. Vẫn còn chút thời gian trước khi trời tối.
Đi xa hơn chút thôi cậu sẽ tới cái cây với thứ quả Yonah thích. Cậu thừa thời gian để hái chúng nhưng Nier lại đổi ý và quay về. Hôm nay về nhà sớm thôi. Mình muốn ở bên Yonah nhiều hơn, cậu nghĩ vậy.
3
“Em đến hơi muộn. Yonah mới về rồi.”
Popola nhận túi thảo dược, mỉm cười.
“Chị sẵn lòng đọc cho con bé nghe một cuốn sách nữa thôi, nhưng có thư tới và…”
“Không sao đâu chị. Em xin lỗi đã làm phiền khi chị bận việc.”
Popola bận rất nhiều việc. Dù công việc chính của cô là quản lý thư viện nhưng cô thường phải lo chuyện của dân làng cùng em gái cô, Devola.
Là người có kiến thức rộng, Popola là điểm tựa của nhiều trưởng làng xung quanh. Mỗi khi gặp rắc rối họ thường gửi thư hoặc cho người tới hỏi ý kiến cô.
“Cơn ho của Yonah có hơi khác bình thường một chút.”
Vậy nghi ngờ của mình đúng là có cơ sở… nhưng nếu chị Popola đã để ý tới nó thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nier căng thẳng nhưng lại có phần nhẹ nhõm.
“Đó là lý do chị không cho con bé uống thuốc vội. Ta nên chờ xem sao thì hơn.”
“Em cũng phải cho con bé đi ngủ sớm hơn mới được.”
Và nhân tiện mình cũng nên chuẩn bị bữa tối sớm hơn luôn. Giữ ấm giường và tốt nhất nên để nó ở nhà ngày mai… Nier thầm nghĩ.
Popola cười dịu.
“Lo nghĩ nhiều thế thì em mới là người ngã bệnh trước đấy.”
“Nhưng…”
“Không sao đâu. Em đang làm rất tốt rồi.”
Nier cũng cảm thấy nhẹ lòng phần nào khi nghe Popola nói vậy. Hai anh em cậu nợ chị em Popola nhiều hơn bất cứ ai trong làng này.
Rời thư viện, cậu giao giỏ nấm và nhận quả bí ngô về. Bữa tối hôm nay là món canh bí ngô. Yonah sẽ thích lắm đây. Đầu vẫn bộn bề suy nghĩ, Nier ngó lên cửa sổ tầng hai. Yonah không ở đó. Thường thì Yonah phải ôm lấy cửa số ngóng cậu về rồi mới phải. Cậu có linh cảm xấu về chuyện này.
“Yonah!”
Cậu đạp cửa, xộc vào nhà.
“Anh ạ?”
Ôm con gà con trên tay, Yonah ngước lên nhìn anh trai với vẻ mặt ngỡ ngàng. Thở dài nhẹ nhõm, Nier ngồi phịch tại chỗ. Yonah không ở trên tầng bởi em còn bận chăm con gà.
“Chuyện gì thế anh?”
“Không có gì đâu.”
Mới vài phút trước hình ảnh Yonah ngất lịm trên sàn còn tra tấn cậu. Giờ cậu chỉ buồn cười mình đã ngớ ngẩn ra sao.
“Nó ăn nhiều lắm!”
Yonah vui vẻ vuốt ve con gà trước khi nhốt nó lại vào lồng. Con bé rất cẩn thận chăm sóc nó, như nâng niu một món đồ dễ vỡ.
“Chị Popola nói rằng em không cần uống thuốc mà nên ngủ sớm. Sau đó thì…”
Yonah trước giờ vẫn vậy. Em sẽ chạy theo Nier thao thao bất tuyệt về những điều mình thấy trong ngày, cố gắng bù đắp khoảng thời gian anh trai mình vắng nhà.
An lòng, Nier đặt túi xuống. Cậu nhóm lửa còn Yonah vẫn ríu rít nói cười sau lưng. Giọng em đột nhiên ngưng bặt, chỉ còn cơn ho khô khốc. Cơn ho ngày càng trở nặng.
Em không cần cố quá đâu Yonah, cứ nghỉ ngơi chút đi.”
Nier vừa quay lại thì nghe thấy tiếng oẹ. Yonah đã nôn hết bữa tối do cơn ho. Cậu chạy vội đến bên em nhưng sững người trước cảnh tượng trước mắt. Hai bàn tay Yonah nhuốm màu đen. Thứ mùi tanh nồng này không phải của bãi nôn mà là mùi máu.
“Anh… ơi… nó… đau… lắm…”
Yonah rưng rưng nước mắt. Em cố gắng đứng dậy nhưng lại ho thêm nữa. Từng bong bóng máu đen kịt trượt qua kẽ tay em văng tung toé dưới sàn. Tựa như chúng cũng có ý thức riêng vậy.
Một dòng suy nghĩ u tối chạy qua đầu cậu. Tử thần đen trong lời đồn – virus Black Scrawl.
4
“Giờ con bé sẽ ổn thôi.”
Popola đánh mắt ra hiệu cho Nier rời khỏi, Devola cũng gật đầu đồng tình.
Cậu không có nhiều ký ức về những chuyện đã xảy ra sau đó. Cậu có nhớ Yonah kêu đau lưng, cậu cõng em ra ngoài và gặp Devola, người bảo hai anh em quay lại.
Trở về thực tại, Popola đã cho Yonah uống thuốc, còn Devola đang giúp cậu dọn dẹp vết máu vương trên giường. Không, cậu chỉ biết đứng đực ra đó nhìn hai chị em lo liệu mọi việc.
Khi cha mất, cậu vẫn còn mẹ. Khi mẹ mất, cậu vẫn còn Yonah. Nhưng nếu cậu cũng mất luôn cả Yonah thì sao? Cậu cảm thấy mình như bị hút vào một hố đen vô tận.
“Tại… tại sao Yonah…”
Cậu không ngăn nổi bản thân hỏi Popola.
“Nó vẫn còn bé quá. Có phải do em chưa chăm sóc con bé đủ tốt? Hay những món em nấu có vấn đề?”
“Không, cả em lẫn những món ăn em nấu đều không có lỗi. Bệnh Black Scrawl là vậy.”
Ngay cả Popola cũng không rõ nguyên do của thứ bệnh này. Nó không lây từ động vật qua người, cũng không phải bệnh di truyền. Nó chẳng có mối liên hệ nào với thói quen hay sức khoẻ của mỗi người. Bất cứ ai cũng có nguy cơ nhiễm bệnh.
“Triệu trứng ban đầu của nó chỉ là những trận ho đi kèm cơn sốt. Đó là lý do người ta rất dễ nhầm nó với bệnh cảm cúm thông thường.”
“Chị có biết chuyện này không?”
Có thể cả chị Devola cũng đã biết. Sau cùng thì chị ấy chính là người khuyên Yonah đến gặp Popola sau khi nghe tiếng con bé ho mà. Và Popola cũng không cho em uống loại thuốc ho nào. Có lẽ họ đã sớm biết thuốc ho thông thường chẳng giải quyết được gì.
“Chị mong mình đã lầm. Bọn chị đều đã gặp nạn nhân của bệnh Black Scrawl trước đây nên…”
Giọng Popola nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng thầm thì.
“Yonah… sẽ ra sao hả chị?”
Cậu không hỏi em gái mình còn bao nhiêu thời gian. Nier biết bệnh Black Scrawl không thể chữa được và nạn nhân của nó chắc chắn sẽ chết.
“Chuyện này cũng khó nói vì mỗi người một khác nhưng có một điều chắc chắn là cơn ho, sốt cùng đau đớn con bé phải chịu sẽ tiếp diễn. Yonah nói nó đau lưng nhưng thực ra cơn đau xuất phát từ trong tuỷ.”
Cùng với căn bệnh trở nặng, cơn đau sẽ lan rộng ra toàn bộ cơ thể. Cuối cùng nạn nhân sẽ mất đi khả năng vận động và chỉ nằm đó chờ chết. Còn nữa, ho ra máu cũng khiến cơ thể người bị bệnh yếu đi đáng kể, thậm chí có thể đẩy nhanh các giai đoạn của bệnh.
“Khi cơ thể họ xuất hiện các ký tự màu đen thì bệnh đã ở giai đoạn cuối và chẳng còn mấy thời gian…”
“Em có thể làm gì được không hả chị?”
Cậu biết đó là một câu hỏi ngu ngốc. Cậu biết, nhưng cậu vẫn phải hỏi.
“Em có thể giúp giảm nhẹ cơn đau con bé phải chịu nhưng không có cách nào để hoàn toàn loại bỏ nó.”
Nhưng ít nhất em có thể giúp con bé đỡ đau phần nào đúng không chị? Vậy thì…”
Cậu không muốn Yonah phải khổ hơn nữa. Điều cậu có thể làm là giúp xoa dịu cơn đau của con bé. Nhưng Popola nhẹ lắc đầu.
“Thứ thuốc có thể giảm cơn đau do bệnh Black Scrawl không thể kiếm được ở đây. Nó không giống thứ thuốc trị ho thông thường mà em có thể chế bằng nguyên liệu quanh đây.”
Nói cách khác, thứ thuốc này rất đắt đỏ. Nó khác xa loại thuốc ho cậu thường lấy ở chỗ Popola.
“Nhưng nếu nó giúp được Yonah…”
Popola buồn bã nhìn cậu không nói.
5
Cậu sẵn sàng làm mọi thứ vì Yonah, nhưng sự thực mọi thứ không dễ dàng đến vậy.
Cậu vẫn còn chút tiền dành dụm. Sau khi mẹ mất cậu tìm thấy vài lá thư của cha mình cùng chút tiền bà đã cất kỹ. Cậu luôn giữ chúng phòng khi cần. Mẹ cậu hẳn cũng có suy nghĩ tương tự.
Số tiền Nier có không nhiều nhặn gì nhưng nó cũng khiến cậu an tâm phần nào. Khi nghe Popola nói về mức giá đắt đỏ của thứ thuốc kia cậu đã mừng thầm.
Nó thực sự rất hiệu quả, Yonah vẫn còn ho và lên cơn sốt nhẹ, nhưng nó không quá nghiêm trọng. So sánh với cơn ho Yonah phải chịu mỗi khi trở trời thì nó chẳng là gì. Con bé không phải chịu đau là cậu mừng rồi.
Nhưng vấn đề là con bé phải uống thuốc liên tục, nếu không cơn đau sẽ lập tức trở lại. Số tiền cậu có chẳng mấy chốc đã đội nón ra đi.
“Anh đã đi rồi ạ?”
Yonah dụi mắt ngái ngủ hỏi. Dù Nier đã cố gắng di chuyển nhẹ nhàng hết sức nhưng vẫn bị con bé phát hiện.
“Hôm nay anh phải ra ngoài sớm hái ít dương xỉ, em cứ ngủ đi.”
“Anh lại đến chỗ mấy con cừu đáng sợ đấy à?”
Mặt Yonah tối sầm. Dương xỉ chỉ mọc ở cánh đồng ngoài cửa bắc, nơi không chỉ có đám Shade mà còn rất nhiều cừu hoang.
“Em xin lỗi. Vì em bị ốm mà anh phải…”
“Em đừng bận tâm.”
Nier mỉm cười vỗ về em gái.
“Anh em đời nào lại thua mấy con cừu. Năm ngoái anh đã từng làm thịt cừu cho em đấy, nhớ không?”
Cậu không nói dối. Cậu giờ đã khoẻ và nhanh hơn năm ngoái nhiều. Miễn có vũ khí tử tế bọn cừu không phải vấn đề. Tuy vậy, kiếm được vũ khí tốt không dễ dàng gì.
“Thôi muộn rồi anh đi đây.”
Cẩn thận nhé anh. Yonah định vẫy tay tiễn cậu nhưng lại quằn người vì cơn ho.
Nier ghé qua cổng nam trước khi ra đồng. Quá nửa dân làng giờ này vẫn đang say giấc, chỉ có tiếng chân cậu vọng lại trên con đường.
Cậu nghe thấy tiếng bánh xe nước quay và tiếng gà quang quác. Vợ chủ trại gà đang tìm nhặt trứng.
“Chào buổi sáng.”
Nier gọi cô từ xa vì cậu sợ sẽ dẫm phải trứng ẩn trong đám cỏ.
“Chào buổi sáng Nier. Hôm nay cậu dậy sớm thế?”
“Chị này… nếu có gì em có thể giúp được…”
Dù chỉ là việc vặt nhưng nó cũng giúp cậu có thêm chút tiền mua thuốc cho Yonah.
“Chị xin lỗi nhưng hiện tại bọn chị không có việc gì cần nhờ em cả.”
Ban đầu hai vợ chồng họ đã dự tính chỉ nuôi đủ số gà mà họ có thể lo. Nhiều quá và họ sẽ phải mua thêm thức ăn cho chúng. Hầu bao hai người hiển nhiên không rủng rỉnh đến mức đó.
“À quên, nếu em có đến Seafront thì nhặt hộ chị ít vỏ sò về nhé!”
“Vỏ sò ạ?”
“Bọn gà đẻ trứng tốt hơn khi ăn vò sò nghiền ấy mà.”
“Em sẽ để tâm chuyện này, nhưng bây giờ thì chưa được rồi chị ạ.”
“Chị cũng không vội gì nên bao giờ em mang nó về cũng được.”
Đến Seafront chỉ để nhặt vỏ sò thì không bõ công, hơn nữa cậu cũng không ưa nơi này. Nier đã từng tới Seafront và với cậu nơi đây chẳng có gì ngoài những kỷ niệm không vui…
Trên đường đến cổng bắc, băng qua đường phố chen chúc những sạp hàng, không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Thông thường sẽ có hai lính gác ở đây nhưng khi Nier đến cậu chỉ thấy một người. Cậu hỏi việc từ anh nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu.
“Tôi sẽ hỏi mọi người ngang qua, cậu cứ quay lại khi khác.”
“Đừng quá trông chờ.”
Lời đáp cụt lủn của anh cũng dễ hiểu. Dù dân làng rất tử tế nhưng họ cũng chẳng khá giả gì. Có thể ở nơi khác lúa mì và cá chỉ là thức ăn cho gà hoặc làm mồi, nhưng ở đây chúng là nguồn thực phẩm quý giá.
Thức ăn không phải vấn đề duy nhất của ngôi làng. Nguồn nhân công nơi đây cũng đang rơi vào tình trạng thiếu thốn nghiêm trọng. Không ai có đủ tiền để thuê bất cứ ai. Ngay cả những nhà được xem là khá giả cũng chỉ bỏ tiền thuê người may vá. Trừ những chủ sạp hàng và lính gác, tất cả đàn ông đều phải rời làng tìm việc làm. Bố cậu cũng không phải ngoại lệ.
Những “việc” dân làng giao cho Nier cũng gần như từ thiện vậy. Họ đã gắng hết sức nghĩ ra việc nhờ cậu làm đổi lấy chút tiền hay thức ăn. Nier biết mình không thể kiếm thêm tiền ở làng nữa.
Nhưng Nier mới mười lăm, chưa đủ tuổi đến các thị trấn khác làm việc. Cậu chưa khi nào muốn lớn nhanh như bây giờ. Cậu muốn kiếm thật nhiều tiền. Chứ hiện tại thì thức ăn ngày mai có khi còn chẳng đủ chứ đừng nói đến thuốc men cho Yonah.
Cậu về làng sau nửa ngày hái dương xỉ ngoài đồng. Anh lính gác giữ lời hứa với cậu nhưng xui một nỗi chẳng ai trong làng cần cậu giúp gì.
Nier đến gặp Devola. Chị thường hát ở quán rượu trong làng nên hiểu nơi đây khá rõ. Nếu Popola được biết đến vì kiến thức thì Devola lại nổi danh với giọng hát và tài lắng nghe. Chị sẽ biết ai đang gặp khó khăn. Nhưng hôm nay ngay cả Devola cũng lắc đầu.
“Nier này, có bà lão đang tìm nhà đấy. Con trai bà ta mới lấy vợ thì phải.”
“Ý chị là…”
“Nếu bán căn nhà hiện tại thì bọn em sẽ được một khoản kha khá. Thư viện còn vài phòng trống nên em không phải lo chỗ ngủ đâu.”
Cậu chưa từng nghĩ về điều này. Căn nhà nhỏ và khá cũ nên Nier không biết bán nó được bao nhiêu nhưng cậu biết ít nhất nó đủ lo chi phí thuốc men cho Yonah.
“Em sẽ suy nghĩ về chuyện này chứ?”
Cậu biết mình nên đồng ý. Tiền tiết kiệm chẳng còn bao. Bán nhà và chuyển đến thư viện sống là lựa chọn sáng suốt nhất.
Cậu hiểu rõ điều này nhưng không thể gật đầu. Căn nhà có ý nghĩa rất lớn với Yonah, em đã dành phần lớn thời gian ở nhà. Nó cũng là kỷ niệm cuối cùng của hai anh em với mẹ. Cậu đã bán sạch quần áo và đồ cá nhân của bà. Cậu không thể để mất thêm căn nhà nữa.
“Thực ra thì…”
Nier cúi gằm mặt không nói nên lời.
“Chị hiểu.”
“Em xin lỗi. Chị muốn giúp em mà…”
“Em đừng bận tâm. Chị biết em sẽ nói vậy mà. Chị mới là người phải xin lỗi.”
Đẩy cánh cửa nặng trịch, Nier rời khỏi. Hôm nay không có việc và cậu biết mình sẽ làm gì ngày mai. Điều này khiến cậu u sầu.
Trên đường về nhà cậu thấy người mẹ kéo con mình khi thằng bé định lại gần nhà hai anh em. Điều này khiến tâm trạng cậu còn tồi tệ hơn. Nier biết các bà mẹ trong làng đều cấm con mình đến gần nhà hai anh em cậu. Họ sợ lũ trẻ sẽ bị lây bệnh của Yonah.
Tất nhiên mọi người đều biết bệnh Black Scrawl không lây. Họ không hề có ý né tránh Nier cũng vì điều này.
Tuy vậy họ vẫn lo lắng. Nhỡ đâu Black Scrawl có lây nhưng chỉ hiếm gặp thôi? Chừng nào chưa chắc chắn điều này, họ không thể bất cẩn được.
Lê chân qua vỉa hè cậu mới nhớ ra mình quên tưới nước trong vườn trước khi rời khỏi sáng nay.
Chút tiền ít ỏi cậu có đều dùng cả vào mua thuốc cho Yonah rồi. Hai anh em cậu vẫn có thể sống tốt nhờ khoảnh vườn nhỏ mẹ để lại. Dọn sạch đống cỏ dại và vun luống xong xuôi, cậu ươm đống hạt tích cóp bấy lâu.
Làm ơn hãy kịp đi, Nier thầm câu nguyện trong lúc phi như bay về nhà. Vội vã nhảy qua hàng rào xập xệ, cậu sụp người trước khu vườn. Những mầm cây mới nhú đều đã úa hết cả. Cậu nghe người ta nói trồng cây ở đây không dễ dàng gì, nhưng cậu không ngờ chỉ quên tưới nước một lần đã khiến chúng héo sạch.
Giờ thì cậu đã hiểu sao mẹ mình trước đây lại chặt chẽ về chuyện tưới nước đến vậy. Bà để cậu chăm lũ gà nhưng tuyệt nhiên không được đụng đến khu vườn. Vậy mà vẫn có kha khá rau củ chết trước khi bà kịp thu hoạch.
Cuối cùng thì hai anh em cậu không sống ở đây được sao? Có lẽ cậu thật sự sẽ phải bán nhà. Hai người không còn thứ gì đáng giá nữa rồi…
Cậu chợt nhớ một chuyện khi tưởng chừng đã tuyệt vọng. Cậu vẫn còn một thứ để bán. Phải, một thứ cuối cùng. Nier loạng choạng cố đứng dậy mà không thể. Cậu cảm thấy như có quả tạ ngàn cân đang đè nặng lên mình. Cậu phải về nhà sớm để chuẩn bị bữa tối cho Yonah và chuẩn bị cho ngày mai nữa… Có cả ngàn thứ phải làm nhưng chân cậu vẫn không chịu núc nhích.
6
“Hôm nay anh đi đâu thế?”
Yonah nhìn cậu, ánh mắt đầy lo lắng. Chắc con bé nhận ra từ cách cậu chuẩn bị.
“Anh phải tới Seafront lo vài chuyện.”
Yonah níu tay áo cậu.
“Có người muốn anh kiếm chút vỏ sò. Nghe nói gà sẽ đẻ trứng tốt hơn nếu chúng ăn nó, anh cũng không rõ liệu nó có thật vậy không.”
Nier không nói dối. Cậu mừng đã nói chuyện với vợ chủ trại gà hôm qua. Nhưng Yonah vẫn không chịu rời tay.
“Vậy thôi à anh?”
“Tất nhiên là không. Anh đâu thể đến đó chỉ để nhặt vỏ sò được.”
Nói dối. Thực ra cậu không chẳng có việc gì khác.
“Bà lão ở cửa hàng hoa có nhờ anh mua giúp ít búp hoa. Nhưng búp tuy líp chỉ có ở Seafront.”
Có lẽ cậu đã lỡ nói quá nhiều. Giờ thì muộn rồi, cậu không dừng lại được. Nếu không tiếp tục nói dối mọi chuyện sẽ bại lộ.
“Còn cả ông chủ tiệm nguyên liệu nữa…”
“Đêm nay chỉ có mình em ở nhà thôi à anh?”
Thở phào nhẹ nhõm, Nier cúi nhìn em gái. Con bé không nhận ra điều gì bất thường cả, nó chỉ cô đơn thôi. Nó hẳn lo lắng cậu lại vắng nhà như nửa năm trước.
Seafront rất xa nơi đây. Hơn nữa, muốn tới đó cậu phải băng qua đồng cỏ phía nam đầy nhóc những Shade. Không có cách gì cậu có thể đi về trong ngày dù có muốn cỡ nào đi nữa.
“Anh còn phải lo vài việc nữa nên chắc anh không về ngay được đâu.”
“Em cũng đã từng ở nhà một mình rồi nhớ không? Giờ em còn lớn hơn hồi đó nhiều nữa.”
Cậu dỗ dành và con bé cuối cùng cũng chịu rời tay áo.
Rời khỏi nhà, cậu cắm mặt chạy, không một lần ngoảnh lại. Nier sợ nếu dừng chân cậu sẽ không đủ dũng khí để bước tiếp.
Cậu chạy tới khi bản thân kiệt sức. Ngôi làng khi này đã khuất tầm mắt. Nier bước chậm lại và kiểm soát nhịp thở của mình. Cậu cần giữ sức – bọn Shade rất nhanh, nếu không sớm phát hiện và nhanh chân thì cậu chết chắc.
Đồng cỏ đã ở ngay trước mắt. Cậu biết rõ mình phải đi đường nào, nhưng vì lý do nào đó bước chân cậu trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Lần đầu cậu tới Seafront là hơn nửa năm trước, để gửi một lá thư khẩn và mua chút đồ được nhờ.
Cậu ngỡ ngàng trước cảnh biển nơi đây nhưng cũng phải bịt mũi vì mùi cá nồng nặc khắp thành phố. Tới đây không lâu cậu khó chịu cái cách tóc bết vào da đầu cùng cảm giác nhớt nhớt trên da thịt. Cô chủ tiệm hoa nói rằng đó là do gió thổi từ biển.
Sau khi mua đủ những thứ như yêu cầu cậu đặt chân tới khu vực đan xen nhiều toà nhà lớn. Đường xá nơi đây vô cùng rắc rối, cộng thêm việc tầm nhìn bị cản trở bởi dãy nhà còn khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Bằng cách nào đó cậu vẫn tìm được địa chỉ ghi trên lá thư nhưng lại lạc trên đường quay về.
Đã muộn rồi à? Hay dân làng nơi đây không thích ra ngoài? Nier đi mãi mà không gặp ai để hỏi đường. Cậu không biết mình đang ở đâu hay làm sao cậu lại tới được đây. Đôi bàn chân mỏi nhừ, cậu dừng nghỉ trước cửa một căn nhà lạ.
“Em làm gì ở đây thế?”
Nier giật mình lùi xa khỏi cánh cửa khi nghe thấy giọng nói lạ.
“Trông em không giống lũ trẻ ở đây. Em lạc à?”
Có thể ông ta sẽ chỉ mình đường ra, Nier thở phào. Đó là lý do cậu không đề phòng khi người đàn ông mở cửa bước ra. Cậu thật thà gật đầu cả khi được hỏi có đến đây một mình không.
Người đàn ông mỉm cười. Nier bất giác lùi lại nhưng hắn đã kịp tóm lấy tay và bịt miệng lôi cậu vào nhà. Cậu cố chạy nhưng không thể – hắn quá khoẻ.
“Em không muốn kiếm tiền à?”
Hắn thì thầm vào tai Nier khiến cậu nổi da gà. Nier dồn sức hất cánh tay người đàn ông. Hắn chỉ đứng đó cười.
“Cứ đến nếu em muốn kiếm tiền.”
Cậu chạy hết sức bình sinh hòng thoát khỏi giọng nói kia. Cậu chạy, chạy mãi tới khi đã xa khỏi Seafront. Cậu chạy, chạy mãi nhưng giọng cười của người đàn ông vẫn chịu không buông tha.
May thay không nhiều người trong làng có việc cần nhờ ở Seafront. Mà kể cả có thì họ cũng rất thoải mái về thời gian, cậu có thể làm bất cứ khi nào mình muốn. Đó là lý do cậu đã quên mọi thứ chỉ trong nửa năm – cuộc gặp gỡ định mệnh và cả giọng cười của người đàn ông đó.
Nhưng một lần nữa cậu lại tới đây. Bước chân cậu nặng trịch khi Seafront thấp thoáng trước mặt. Cậu ước gì mình lạc đường để đừng bao giờ tới được nơi đó. Nhưng ngôi nhà đó nằm ngay gần lối vào làng và trớ trêu thay, lần này cậu không lạc đường.
Nhìn kỹ lại thì nó là một căn nhà lớn. Chủ nhân của nó ắt hẳn phải rất khá giả. Nhớ về giọng cười đó chân cậu run lẩy bẩy. Nếu cậu bước tiếp sẽ chẳng còn đường lui.
Cậu nhận ra mình đang tìm lý do để quay về. Đúng rồi, từ bỏ đi, cậu không chịu được đâu, giọng nói lạ mà quen thầm thì bên tai cậu.
Không. Nếu cậu quay lại thì chuyện gì sẽ xảy đến với Yonah?
Yonah là động lực để cậu sống qua từng ngày trong năm năm qua. Chỉ khi nghĩ về con bé cậu mới có thể quên đi những âu lo về tương lai. Chỉ khi mải chăm lo con bé cậu mới có thể quên đi cái chết của mẹ mình. Riêng việc một thằng nhóc như cậu vẫn còn sống đến giờ là minh chứng rõ ràng nhất về tầm quan trọng của Yonah.
“Tất cả vì Yonah.”
Dằn từng chữ, cậu đã quyết. Nier nhẹ đẩy cánh cửa.
7
Yonah ở nhà vẫn khoẻ mạnh. Cơn đau đã bớt nhiều, con bé cũng bắt đầu thèm ăn trở lại. Con bé lại có thể chăm lũ gà ngoài vườn hay tới thư viện. Bệnh ho vẫn dai dẳng nhưng ít nhất con bé không còn ho ra máu.
Yonah chỉ lo lắng khi Nier cứ vài ngày lại tới Seafront. Cậu nghĩ như hiện tại là ổn mặc cái giá đắt đỏ cho sự vui tươi của con bé.
Nụ cười đã trở lại trên môi con bé. Cậu đã đang bảo vệ nó rồi. Chừng nào con bé còn mỉm cười thì cậu nghĩ mình có thể tha thứ cho bản thân…
Nier nặng nề lê bước, chìm trong dòng suy nghĩ. Cậu rất mệt mỏi. Cậu muốn có một giấc ngủ không suy tư. Cậu lúc nào cũng vậy khi trở về từ Seafront. Từ khi nào mà… đường lui đè nặng tâm trí cậu còn hơn tương lai phía trước?
Cảm thấy có ai gọi mình, cậu dừng lại. Đó là chị Devola. Thì ra cậu đã tới đài phun nước lúc nào chẳng hay.
“Có chuyện gì vậy? Em ốm à?”
“Em đang nghĩ vẩn vơ thôi.”
“Vậy chị không làm phiền em nữa. Ơ… em mới buộc tóc à?”
“Nó… vướng víu quá.”
Cậu đã quen với việc búi gọn tóc thay vì để chúng loà xoà như trước. Kể từ khi đó.
“Em thạo mấy việc này nhỉ.”
Devola nói, bộ với tay tới mái tóc cậu. Đó là một cử chỉ hoàn toàn bình thường. Cậu biết điều đó, cậu biết chứ.
“Nier?”
Cậu vô thức gạt phăng tay Devola. Khi bàn tay chị chạm vào tóc cậu, ký ức từ tối qua lại hiển hiện trong tâm trí cậu. Devola chắc chắn sẽ mắng nếu cậu không giải thích nhưng cậu chẳng thể mở lời.
Cùng những chuyến đi đến Seafront cậu cũng dần ghét người khác chạm vào tóc mình. Cậu còn không chịu được mái tóc của chính mình chạm vai. Tất cả không giúp gì ngoài khiến cậu nhớ lại. Nhớ lại cách người đàn ông đó thô bạo nắm tóc cậu. Nhớ lại những điều cậu buộc phải làm sau đó. Nier cố quên nhưng chúng đã in hằn trong đầu cậu và sẵn sàng trồi lên ở những thời khắc oái oăm nhất để hành hạ cậu.
Cậu đã từng nghĩ đến việc cắt phăng nó đi, nhưng mọi người chắc chắn sẽ thắc mắc. Cậu không nghĩ mình có thể bịa ra một lý do chính đáng. Tệ hơn, cậu sẽ nhớ lại về người đàn ông kia mỗi lần được hỏi. Vậy là cậu chỉ buộc gọn để nó không chạm vào cổ hay vai mình.
“Lỗi của chị. Không ai thích người khác nghịch tóc mình cả.”
Em xin lôi, những từ cuối cùng cậu cũng lí nhí thành lời nghe xa lạ hơn bao giờ hết.
“À phải rồi.”
Devola đang định lên dây đàn thì nhớ ra điều gì đó.
“Chị Popola có tìm em đấy. Ghé qua chỗ chị ấy trước khi về nhà nhé. Và…”
“Sao vậy chị?”
“Em đừng ép bản thân quá.”
Nier mừng thầm. Vậy là chị ấy không biết. Devola chỉ lo lắng cho sức khoẻ của cậu thôi. Nếu biết chị ấy hẳn đã không quan tâm đến cậu đến vậy. Nếu biết chị ấy hẳn đã nhìn cậu với ánh mắt khác.
Cậu nghĩ Popola cũng sẽ nói điều tương tự nhưng cậu đã lầm. Chị không hỏi thăm sức khoẻ cậu, cũng không bảo cậu ” đừng ép bản thân quá”.
“Chị có việc cho em đây.”
Cậu thích thẳng thắn hơn những lo lắng tầm phào hay sự thương hại.
“Nhưng nó khá nguy hiểm. Chị không biết có nên giao em làm việc này hay không nữa…?”
Popola chần chừ.
“Việc gì hả chị?”
“Diệt Shade.”
Nier nhớ lại đám Shade mình gặp ngoài trảng cỏ. Cậu chắc còn không theo kịp tốc độ của chúng chứ đừng nói đến hạ Shade. Tuy vậy suy nghĩ từ chối nhiệm vụ này chưa một lần thoáng qua trong đầu cậu.
“Tất nhiên em sẽ không đơn độc lần này. Còn có ba người nữa từ những thị trấn gần đây tham gia nữa.”
Tính cả Nier thì cả thảy có bốn người. Họ phải tấn công nguyên một hang ổ của Shade chỉ với ngần đó nhân lực. Có khả năng cao lũ Shade ngoài mạn bắc đều tới từ đó. Hên là tất cả đều là Shade cỡ nhỏ, một người trưởng thành có thể dễ dàng hạ gục chúng, Popola nói vậy.
“Em sẽ được bọn họ hỗ trợ và đám Shade cũng không quá khoẻ, nhưng…”
Trông Popola còn do dự hơn Nier. Đã dính đến Shade thì không thể chắc chắn được điều gì. Cậu phải sẵn sàng cho việc bị thương, và trong trường hợp tệ nhất, cậu có thể bỏ mạng ngoài đó.
“Nhưng em đâu thể cứ để mặc chúng như vậy cho được?”
Lượng Shade ngoài đồng tăng lên cũng kéo theo nhiều hiểm hoạ cho làng.
“Em sẽ đi. Em cũng cần tiền cho thuốc của Yonah nữa mà.”
Cậu không quan tâm đến những hiểm nguy rình rập. Miễn là không phải quay lại Seafront.
“Vậy phiền em rồi. Tuy nó có nguy hiểm nhưng tiền công hậu hĩnh lắm đấy.”
Nier không tin vào tai mình khi nghe con số. Cậu phải tới nhà người đàn ông kia bao nhiêu lần nữa mới kiếm được số tiền đó? Cậu phải chịu sự sỉ nhục này thêm bao nhiêu lần nữa? Cậu sững người trước khác biệt giữa thù lao của việc giết Shade và giá trị cơ thể mình.
“Em sẽ nhận nó. Em không quan tâm nó có nguy hiểm hay không.”
“Cẩn thận nhé!”
Popola nhìn cậu. Trong đôi mắt chị không có vẻ đượm buồn hay đau đớn, cũng chẳng phải nét tiếc nuối hay đồng cảm. Chỉ có bóng tối đong đầy đôi mắt đó. Nier nhận ra ngay khi thấy nó.
Popola, hay thậm chí cả Devola có lẽ đã biết. Họ biết Nier làm gì để kiếm tiền mua thứ thuốc đắt đỏ kia, họ biết cái giá cậu phải trả. Họ biết tất cả, đó là lý do cậu được đề cử công việc này dù nguy hiểm đến vậy…
Mặt cậu đỏ lựng vì xấu hổ khi biết bí mật của mình đã lộ. Nhưng đồng thời cậu cũng rất biết ơn Popola và Devola vì vẫn đối xử với cậu như thường. Mà tại sao cậu lại nghĩ mình sẽ bị coi thường kia chứ? Hai chị em họ không đời nào làm thế.
“Cám ơn chị, Popola.”
Bóng tối nơi mắt Popola không biến mất.
8
Theo kế hoạch bọn họ sẽ tập trung tại cổng bắc. Trong làng không có nhiều người lai vãng nơi đây nên Nier nhận ra ngay hai người cũng nhận công việc này giống cậu.
Ngược lại, hai người đàn ông không đời nào ngờ rằng cộng sự của mình sẽ là một thằng nhóc. Họ nhíu mày khi thấy Nier và đuổi cậu về.
“Biến về đi. Đây không phải việc cho trẻ con, chú mày biết chứ?”
“Em biết chứ. Vậy nên…”
“Đi đi. Ta sẽ mất ngủ nếu biết một thằng nhóc lạ mặt chết vì mình mất.”
Cậu phải làm sao để thuyết phục hai người bọn họ bây giờ? Cậu không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Chợt vang lên một giọng nói khi Nier vẫn đang lúng túng nghĩ cách đáp lời.
“Mấy người đang cãi nhau cái quái gì thế?”
Cậu nhận ra ngay đây là giọng nói của ai mà chẳng cần quay lại kiểm chứng, nhưng nó là giọng nói cậu không muốn nhớ nhất.
“Sao em lại ở đây? À, ra là làng của em ở đây.”
Chính là người đàn ông ở Seafront. Câu hỏi về sự hiện diện của hắn được giải đáp khi cậu nhìn thấy thanh kiếm hắn mang bên hông. Ở nhà người đàn ông treo vô số loại vũ khí. Tất cả được hắn mua về để thoả mãn sở thích của mình. Phàm những ai có sở thích tình dục quái đản cũng đều có bộ sưu tập kỳ dị chẳng kém.
Hai người đàn ông có vẻ có quen biết hắn từ trước. Lắng nghe cuộc trò chuyện Nier chắc chắn đây không phải lần đầu bọn họ nhận công việc kiểu này. Hắn ta tham gia không có mục đích gì khác ngoài để thử bộ sưu tập của mình.
“Anh biết thằng nhóc này à?”
“À phải, tôi biết nó rất rõ. Nhỉ?”
Người đàn ông cười đầy ẩn ý.
“Thằng nhóc được việc lắm. Nó khoẻ và linh hoạt hơn khối người đấy.”
Hắn đang nói về lần đầu gặp mặt. Nier cúi gằm mặt quay đi nhưng vẫn không tránh được ánh mắt người đàn ông.
“Nhìn mặt nữ tính vậy thôi chứ nó cứng đầu lắm. Còn dai sức nữa chứ.”
Nier căng cứng người. Cậu còn không thể hất bàn tay đang đặt trên vai mình.
“Không chừng nó lại có ích. Mà thực ra thì tôi cũng muốn xem cảnh nó khóc lóc trước mặt đám Shade ra sao.”
“Vậy thì chẳng có lý do gì để không mang nó theo rồi.”
Căm ghét người đàn ông là vậy nhưng đúng phải nhờ hắn ta mà cậu mới được đi theo. Nhục nhã làm sao.
Tất cả vì Yonah, mọi thứ là để bảo vệ con bé…
Nghiến răng, Nier lặp đi lặp lại câu nói ma thuật trong đầu. Cậu cảm thấy thứ áp lực vô hình xoáy sâu sau gáy.
“Làm gì mà nhìn chằm chằm thế?”
Không, nó không đáng được gọi là áp lực nhưng Nier vẫn không nhúc nhích nổi.
“Đừng nghĩ đến chuyện làm gì cả, hiểu chứ?”
Người đàn ông hạ giọng thì thầm để hai người bạn đồng hành không nghe được. Giọng nói cùng hơi thở của hắn ta phả vào tai cậu như khí độc. Nier mím chặt môi.
Những ngón tay của người đàn ông lùa vào mái tóc đã được buộc gọn ghẽ của Nier. Hắn giật tung búi tóc rồi bỏ đi, miệng cười lớn.
Nier muốn buộc lại tóc ngay lập tức nhưng không thể. Cúi xuống nhặt buộc tóc bị rơi cậu mới nhận ra tay mình đang run lẩy bẩy.
Nơi lũ Shade trú ngụ gần rặng núi ngoài trảng cỏ. Cậu biết những con đường ngoằn nghèo nơi đó đều dẫn đến một hang động. Shade vốn rất sợ ánh nắng mặt trời, chúng chọn nơi đó ẩn náu cũng chẳng lấy gì làm lạ.
Càng tới gần con đường trên núi cậu càng căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cậu cầm kiếm kể từ khi săn cừu cho dân làng. Hồi đó cậu săn cừu với một thanh kiếm cùn. Lần này thì khác, Popola đã cho cậu mượn một thanh kiếm cũ trong kho thư viện.
Nier không biết một thanh kiếm sau khi giết người trông ra sao, nhưng khi thấy lưỡi kiếm linh tính đã mách bảo cậu nó đã nhuốm máu không chỉ một lần. Là một vũ khí chết người nhưng cảm giác cầm nắm nó lại hết sức tự nhiên. Cứ như nó nằm đó chỉ chờ cậu dùng vậy.
“Hôm nay gió ẩm ướt đến kỳ lạ.”
Người đàn ông đi đầu quay lại cằn nhằn. Điều này cộng thêm cái lạnh trong không khí đều báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Tuy vậy, bầu trời vẫn trong xanh, tuyệt nhiên không có một gợn mây.
“Khẩn trương làm cho xong việc rồi về thôi. Trời mưa là rắc rối to đấy.”
Đường đến hang vẫn còn một quãng kha khá. Bốn người rảo bước. Dù không có mây nhưng thời tiết vẫn có thể thay đổi khó lường. Nhưng họ đã lầm, thứ phải lo không phải thời tiết mà là tầm nhìn.
“Sương mù à?!”
Cơn gió ẩm là điềm báo. Chẳng mấy chốc sương mù đặc quánh đã vây quanh họ.
“Giờ sao đây? Hay ta cứ quay về trước đã?”
“Ta vào được hang thì sương mù không là vấn đề nữa.”
Đi mau nào, người đàn ông vội vã. Bên kia màn sương đã ẩn hiện vài bóng đen.
“Shade kìa!”
Họ quay lại, đằng sau cũng đã có nhiều bóng đen tiến lại. Cả đám đã bị bao vây.
“Tôi hiểu rồi. Chúng không chỉ sống trong hang, cả khu vực này là nhà của chúng!”
Bọn Shade không bị giam trong hang như họ nghĩ. Chúng có thể tự do đi lại đến bất cứ đâu ánh nắng yếu. Trên rặng núi từ đầu vốn đã chẳng mấy khi có nắng. Cộng thêm những con đường quanh co và sương mù biến nơi đây thành nơi sinh sống lý tưởng cho đám Shade.
Chúng đến kìa! ai đó hét lớn. Một bóng đen xồ đến ngay trước mắt cậu. Nier vung mạnh thanh kiếm trong tay.
Cậu cảm nhận được sức nặng từ lưỡi kiếm. Cảm giác hệt như khi cậu giết lũ cừu – suy nghĩ vừa loé lên trong đầu thì trước mắt cậu là một màu đỏ thẫm. Cơ thể cậu ngập trong thứ chất lỏng âm ấm – máu. Nó cũng bốc mùi giống thứ máu đen mỗi khi Yonah ho. Đây là lần đầu cậu thấy máu của Shade, Nier chần chừ.
Dù khi nhìn qua đám Shade không khác gì những cái bóng, cảm giác khi chém chúng lại giống lũ cừu, hơn nữa chúng còn chảy máu. Tuy vậy, khi chết chúng không để lại xác. Lũ Shade cậu hạ tan thành làn khói đen, chỉ để lại một vũng máu.
Thật ra Shade là gì?
Câu hỏi đó nhanh chóng bị gạt sang một bên. Bây giờ không phải lúc. Shade không có hình thể to lớn, nhưng bù lại chúng có số lượng áp đảo. Cậu không rảnh tay để nghĩ được lấy một giây.
Cậu điên cuòng vung kiếm, cơ thể tắm đẫm máu lũ Shade. Nhưng bất luận bị hạ gục bao nhiêu, đám Shade vẫn không ngừng xuất hiện sau màn sương. Bóng của chúng giống con người đến lạ. Chúng cũng có đầu và tứ chi, chúng cũng đi thẳng như người…
Cậu không biết mình có đang giết người hay không. Hay đúng là nãy giờ thứ cậu giết không phải Shade mà là con người? Thứ chất lỏng dinh dính đỏ thẫm này có phải máu người?
Cậu nhận ra hình bóng quen thuộc trước mặt. Là người đàn ông ở Seafront. Hắn bận bịu với thanh kiếm yêu thích của mình đến nỗi hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của Nier.
Cậu thấy nụ cười hằn trên gương mặt người đàn ông. Gương mặt đỏ lòm những máu – hắn trông giống một con quái vật hơn con người.
Có lẽ cậu cũng vậy. Cậu cũng đã giết lũ Shade với nụ cười như hắn. Đâu đó sâu trong lòng, cậu thích thú với việc này. Ba, bốn… cậu hẳn đã hãnh diện lắm khi giết được nhiều Shade đến vậy.
Ai mới thực sự là những con quái vật? Đám Shade hay chính bọn họ?
Màn sương dày hơn.
Cậu không đếm nổi số Shade mình đã giết nữa. Đầu cậu choáng váng. Thở hổn hển, Nier lần tìm đường về.
Tuy không có vết thương nào nghiêm trọng nhưng trầy xước là điều không thể tránh khỏi. Một cơn đau tê liệt chạy dọc cơ thể cậu. Chỗ máu bắn lên người cũng đã khô. Mũi cậu đã quen với mùi máu nên nó không thành vấn đề nhưng với người thường cậu hẳn phải bốc mùi khủng khiếp.
Cậu phải sớm về nhà tắm rửa. Dù không còn đủ sức chạy nhưng cậu vẫn có đi nhanh nhất có thể.
Cuối cùng Nier cũng bắt kịp hai người đàn ông. Họ là những người đã cố đuổi cậu về khi ở cổng bắc. Một người đang nặng nhọc lê từng bước chân còn người kia có cánh tay gãy gập một cách đáng sợ. Thế mới thấy mình may mắn ra sao, Nier nhìn họ tự nhủ.
Hai người tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Nier. Họ vẫn chắc mẩm lũ Shade đã thịt cậu.
“Chú mày còn sống à?”
Nier im lặng gật đầu.
“Đúng như lời anh ấy. Làm tốt lắm – đùa, chú mày còn trông ổn nhất cả bọn nữa.”
Ấn tượng đấy, người đàn ông mở lời nhưng chợt nhớ ra gì đó liền đổi giọng.
“Một người nữa đâu? Không phải anh ta đi cùng chú à?”
Nier lắc đầu.
“Cũng phải. Chúng ta không nghĩ lại có nhiều Shade vậy. Mọi người còn sống đã là phép màu rồi.”
Người đàn ông thở dài và xin lỗi Nier.
“Bọn ta thực sự xin lỗi đã kéo theo chú mày. Một đứa trẻ phải trải qua tất cả những chuyện này.”
“Không đâu…”
Với số tiền này, Yonah sẽ không phải chịu đau nữa.
“Tất vả vì em gái em nên…”
Phải, cậu sẽ làm mọi thứ vì Yonah. Mọi thứ. Bất kể có nguy hiểm hay bẩn thỉu ra sao.
“Ta hiểu. Chú mày không sao là mừng rồi.”
Người đàn ông bị thương một tay vỗ nhẹ lưng cậu bằng cánh tay lành lặn còn lại và nói “Về thôi.” Cõng người đàn ông gãy chân trên vai, Nier im lặng rảo bước.
Nhóm người thân trọng xuống núi và băng qua trảng cỏ. Họ không thể sơ sảy ở đây được, nhưng may mắn thay bầu trời đã quang đãng trở lại và không có bóng Shade nào ngoài đồng. Nier nhớ lại về bóng Shade cậu thấy khi đó. Nó có đủ tứ chi và biết đi bằng hai chân.
“Em không nghĩ con người và Shade lại giống nhau đến vậy…”
Cậu đã từng gọi chúng là lũ “quái vật đen” khi còn nhỏ. Tận khi gặp chúng ngoài đời, cậu vẫn nghĩ chúng giống những cái bóng chứ không có mối liên kết với con người rõ rệt đến thế.
“Thật à? Chúng giống ta vậy à?”
Hai người đàn ông nghiêng đầu thắc mắc.
“Cả hai đều chảy máu khi bị đâm, cảm giác khi chém đều như nhau…”
“Vậy đám cừu cũng thế. Chúng cũng chảy máu, cảm giác khi chém cũng hệt lũ Shade.”
Đúng là một thằng nhóc khác người, hai người đàn ông cười lớn. Họ chưa bao giờ để tâm đến điểm khác biệt giữa Shade và con người.
“Nếu chú mày thật sự giết người thì mới hiểu nó có khác giết đám Shade và cừu ít nhiều đấy. Nhưng tất nhiên việc đấy ta không phải muốn là trải nghiệm được.”
“Trải nghiệm à…”
Cậu ngó nhìn bàn tay mình. Trên lòng bàn tay cậu máu đã khô để lại màu đỏ thẫm. Thứ màu sắc không rõ danh tính, là máu người hay máu Shade. Người đàn ông ở Seafront đã chết. Cậu không bao giờ phải quay lại căn nhà đó nữa.
“Sao thế? Chú mày bị thương ở đâu à?”
Định thần, Nier rời mắt khỏi tay mình, lắc đầu.
“Em chỉ đang nghĩ mình nên sớm về nhà thôi.”
Hình ảnh Yonah ngồi chờ bên cửa sổ lơ lửng trong tâm trí cậu. Hôm nay con bé sẽ lại đón cậu bằng một nụ cười thôi, như mọi ngày.
Cậu chẳng cần bận tâm tới bất cứ thứ gì khác. Chỉ cần bảo vệ Yonah là đủ. Đơn giản vậy thôi…
Cảm thấy nhẹ bẫng trên vai, Nier ngước mặt ngắm bầu trời. Giữa vạt màu xanh bất tận gió lững lờ đẩy một vần mây.