The Stone Flower
Type
Release Date
Category
BÔNG HOA ĐÁ
Hi vọng của nhân loại và đáy sâu tuyệt vọng của sự hi sinh.
Nụ hoa hồng đơm nơi hốc mắt sắc lạnh.
*
Giấc mơ khi ngủ trưa luôn thật tươi sáng và ấm áp. Em thấy mình tung tăng ngoài đồng cỏ, trong lòng ôm chặt bé mèo. Tấm lưng ấm nóng của bố, bữa bánh chiều mẹ làm, từng hàng cây thẳng tăm tắp trong vườn… Giá mà giấc mơ nào em có cũng là giấc mơ ban trưa.
Lạ thật, Halua tự nhủ khi choàng tỉnh. Tất cả những gì em ngỡ đã quên đều hiện lên rõ mồn một. Em lại được thấy những gương mặt thân quen từ lâu chỉ còn là ký ức…
Cha mẹ em mất trong một vụ tai nạn xe hơi. Có chăng con mèo vẫn còn sống, dù nó cũng không còn là “mèo con” lâu lắm rồi. Hai năm đã qua. Ngôi nhà em ở giờ hẳn đã có gia đình khác chuyển đến.
Em chỉ còn mỗi Emil, người luôn cùng chơi trò đuổi bắt ngoài trảng cỏ. Đứa em trai sinh đôi bé bỏng là người duy nhất luôn bên em từ khi cất tiếng khóc chào đời – hơn 10 năm nay.
“Con dậy rồi à Halua?”
“Cô…”
Những ký ức tươi đẹp một lần nữa tan biến như bong bóng xà phòng. Giấc mơ mới đây chẳng còn chút gì đọng lại trong em.
“Nhìn con mồ hôi đầm đìa kìa. Chậc, cũng gần đến lúc ta đổi quần áo hè rồi nhỉ.”
Cô lấy khăn tay từ túi áo lau nhẹ mồ hôi trên trán và cổ Halua. Xong xuôi, cô nhẹ nhàng lay Emil đang say giấc cạnh bên dậy.
“Con cũng dậy luôn đi Emil. Đến giờ ăn nhẹ rồi.”
“Hôm nay có món gì vậy cô?”
Lại nữa à? Halua ngao ngán khi biết câu trả lời là bánh quy và ca cao. Bánh quy, bánh gạo cùng bánh xốp, đồ ăn vặt quanh quẩn chỉ có vậy. Cũng phải thôi, đây cũng chỉ là một trong số các “cơ sở,” và chẳng có mẹ nào làm những món ăn là lạ mỗi chiều.
Người lớn nghĩ lũ trẻ đứa nào cũng thích quà vặt, chúng sẽ hài lòng với bất cứ thứ gì miễn nó được gắn mác “đồ ngọt.” Em chẳng còn cách nào ngoài giả vờ mình cũng phấn khích.
Khác chị mình, Emil vẫn còn rất “trẻ con.” Và y lệ thường, hôm nay thằng bé lại hồ hởi sắp xếp chỗ bánh quy hình chữ cái trên đĩa. Nó gãi gãi đầu phân vẫn mãi mới chọn được miếng bánh phù hợp.
Nhận định của em về bánh quy ở đây là nó chán phèo. Vậy mà mỗi chiều nhìn Emil ngon lành chén sạch phần ăn phần nào khiến em lung lay, hay là nó ngon thật? Để dòng suy nghĩ kia không quấy rầy, Halua vờ nạt em trai.
“Đừng chơi với đồ ăn như thế.”
“Nhưng mà…”
“Em đánh vần cũng sai kìa. Chỗ này phải thêm chữ ‘E’ chứ.”
Ở đây mọi người đều nói tiếng Nhật. Lần cuối hai chị em được dạy bằng tiếng mẹ đẻ đã quá hai năm trước. Emil quên cách đánh vần sau chừng ấy thời gian cũng phải.
“Em đánh vần thế này này.”
Halua chọn một miếng bánh quy hình chữ “E” đặt lên đĩa của Emil. Thằng bé cười toét miệng.
“Halua, chị giỏi thật đấy.”
Cô giáo nhìn cả hai mỉm cười. Giờ ăn nhẹ nào cô cũng tới ngồi bên Halua và Emil, uống cà phê rồi chuyện trò cùng hai chị em. Hồi còn ở cơ sở không bữa ăn nào vắng bóng cô. Thi thoảng, vào buổi tối, cô còn ghé qua phòng đọc truyện cho em dễ ngủ. Cô như người mẹ thứ hai của cặp chị em vậy.
“Cô là con một nên ghen tị với hai em lắm.”
Có thật không? Liệu cô có thật sự nghĩ vậy? Hai đứa chưa rời khỏi nơi này lấy một lần, sống ngày qua ngày trong nhàm chán. Ròng rã như vậy suốt hai năm trời. Cuộc sống như vậy thì có gì đáng ghen tị?
Chưa kể chẳng có mặt nào của toà nhà này có thể dùng từ bình thường để miêu tả được hết. Hay đọc sách nên Halua biết rõ cô nhi viện thật sự ra sao. Nhiều thật nhiều trẻ con sống trong một toà nhà như trường học này. Mỗi phòng có cả tá giường này. À, còn cả lũ sẽ ăn chung ở một phòng ăn to thật to nữa…
Khi mới đến em được xếp cùng phòng với sáu đứa trẻ khác. Trong đám trẻ có kha khá bạn trạc tuổi em. Đến bữa cả hội cũng được ăn chung luôn. Mọi thứ nhìn qua thì có vẻ giống bao cô nhi viện khác. Nhưng việc lần lượt từng đứa biến mất không lý do rồi có ngay một tốp mới tới thay máu liên tục thì chắc chắn không ổn chút nào.
Do khác biệt ngôn ngữ, Halua và Emil sau đó được cấp phòng riêng. Nghĩ lại thì chuyện đấy cũng kỳ quặc luôn. Đâu phải hai chị em không biết chút tiếng Nhật nào. Toàn bộ các tiết học đều được dạy bằng tiếng Nhật chứ bộ.
Bản thân các “tiết học” này cũng không phải không có nghi vấn. Chúng khác xa những thứ thường được giảng dạy ở trường lớp. Tất cả những gì hai chị em phải làm chỉ là trả lời câu hỏi trước một cái máy. Nó giống bài kiểm tra hơn một tiết học. Đôi lúc những “tiết học” này cảm giác như một trò chơi vậy.
Có thứ gì đó rất không ổn ở nơi này. Hiếm khi nào em bắt gặp bất kỳ đứa trẻ nào khác. Cả toà nhà toàn người lớn vận đồ trắng như Cô vậy.
“Có chuyện gì à?”
Cô lo âu nhìn Halua vừa chợt bật dậy. Em chạy vội tới vùi mặt vào lưng Cô.
“Mẹ…”
Em cảm nhận được lưng Cô hơi rung nhè nhẹ. Cô nhẹ nhàng quay lại ôm lấy Halua.
“Con làm nũng quá đấy, Halua.”
Bàn tay vuốt mái tóc em mới dịu dàng làm sao. Nó gợi chút cảm giác về mẹ ruột.
“Không công bằng chút nào! Cả con nữa!”
Em nghe tiếng Emil nhỏm dậy cùng giọng nói “được rồi, được rồi,” theo sau là tràng cười giòn tan.
Cô có ở phe bọn em không? Liệu em có quyền hi vọng Cô sẽ khác những người còn lại không?
Cái áo choàng trắng là phẳng phiu của Cô thoang thoảng mùi hoá chất. Mẹ đâu có mùi như vậy, Halua nghĩ. Có phải bởi vậy mà em không thể hoàn toàn tin tưởng Cô? Hay bởi Cô thật ra cũng giống như bao người lớn khác?
“Cô có thương con không?”
“Tất nhiên rồi, Halua. Cả con nữa, Emil.”
Vậy thì về phe em đi. Đừng phản bội bọn em… Hãy bảo vệ bọn em. Halua lẩm nhẩm lặp đi lặp lại câu nói đó trong đầu, mặt vẫn áp chặt vào tà áo trắng.
Em lên giường sau khi đã được đo nhiệt độ và đọc một chương truyện. Lại thêm một ngày dài lê thê nhàm chán khép lại.
Ngày nào cũng như ngày nào, ấy vậy mà Emil vẫn vui cười. Thằng bé hết ngồi đếm những đám mây trôi ngang khung cửa sổ, bấm loạn những phím đàn dương cầm trong góc phòng lại đến tô bức tranh đã vẽ đến hàng trăm lần.
Emil chưa khi nào nghi ngờ liệu nơi này có đúng là cô nhi viện không, rằng có thể có những chuyện rất tồi tệ đang xảy ra.
Với Halua điều này vừa là tin mừng nhưng đồng thời cũng đáng lo. Đương nhiên em muốn thấy Emil cười rồi. Nhưng sự thật là thằng bé còn ngây thơ và non nớt quá, em phải cảnh giác hộ cả hai.
Ngày hôm đó có những “tiết học” gì, ăn uống ra sao, gặp những loại người nào, trò chuyện về điều gì, em muốn ghi lại tất cả nhưng không thể. Chắc chắn cả hai đều đang bị giám sát.
Từ ngay những ngày đầu em đã giả vờ bị đau mắt. Khi đã đảm bảo trong phòng không còn ai, em cố tình diễn như thể mắt trái bị thương thật. Điều này ngay đến Emil hay Cô cũng không hề hay biết. Y như rằng, ngay hôm sau em được gọi lên kiểm tra hết sức tỉ mỉ, dù ngoài em chẳng ai biết điều này.
“Em dậy chưa Emil?”
“Dạaaa,” một giọng ngái ngủ đáp lời. Em nhẹ nhàng cầm tay Emil.
Lẽ ra hai chị em đã phải ở tách nhau khi mới chuyển sang đây cơ. Em phải nằng nặc đòi được ở cùng Emil, lấy lý do cả hai sẽ không ngủ được nếu không chung phòng. Mất cả tối khóc lóc bọn họ mới chấp thuận yêu cầu của em.
Cẩn thận. Đừng tin lời người lớn.
Nhưng em không thể nói thành lời. Chắc chắn có người đang nghe trộm. Siết chặt tay Emil, em thầm ước. Em ước mình có khả năng thần giao cách cảm với em trai.
*
Sáng hôm đó Halua có linh cảm không lành. Có thứ gì đó không đúng.
Khi Cô nói họ sẽ tiến hành kiểm tra thể chất thay cho những tiết học thông thường thì không còn gì nghĩ ngờ nữa. Chẳng có gì tốt đẹp ở những bài kiểm tra này cả.
Mà nhớ lại thì hồi còn ở toà nhà cũ, cứ mỗi đợt “kiểm tra thể chất” là trong đám trẻ lại hụt đi vài đứa. Cũng là một đợt kiểm tra tương tự mà hai chị em phải sang nhà mới. Có thể nơi này cũng chỉ đóng vai trò trạm trung chuyển, và họ đang chờ thời điểm thích hợp để di chuyển cả bọn đến nơi khác. Nếu thế thì em sẽ bị tách khỏi Cô mất.
“Sao thế Halua? Con ốm à?”
Quay lại thực tại, Halua đang đứng trước Cô, người đang nhìn em đầy lo lắng. Bàn tay áp nhẹ lên trán em dễ chịu đến lạ.
“Cô à, con…”
Con không muốn bị chuyển đi nữa đâu. Con không muốn bị khám nữa. Nhưng họng em như có thứ gì vô hình chặn ngang, một từ cũng không tài nào bật ra nổi. Hoá ra một phần trong em đến cuối vẫn không thể tin tưởng Cô hoàn toàn. Em có thể gọi Cô là “Mẹ,” có thể để Cô nuông chiều, nhưng nhất định không thể trông cậy vào Cô.
Halua ngạc nhiên khi thấy Emil không có vấn đề gì với bài kiểm tra. Lấy một chút máu chẳng có gì đáng bận tâm, hơi nhói chút là cùng. Nhưng em biết tỏng mục tiêu thật sự của họ là gì.
Với em bị gắn chằng chịt khắp người những ống dây lạnh toát nối với đám máy móc kỳ quặc thì thật sự là chịu không nổi. Hệt như hồi bị đặt trong cái hộp đầy nhóc máy móc, em muốn xé toạc hết cả rồi chạy thật xa. Mới nghĩ được nhiêu đó thì bài kiểm tra thể chất đã kết thúc và em được phép trở về phòng.
Hôm nay thì không. Sau khi tháo hết chỗ ống gắn trên người, họ chỉ em tới một căn phòng khác thay đồ. Emil không ở đây.
Lo lắng, em sụt sịt khóc. Người phụ nữ trong bộ quần áo thí nghiệm trắng mở cửa như giục em nhanh chân lên. Bà ta là một người khó coi đến sợ, vừa có nét giống nhưng lại khác xa Cô.
Kế bên là một căn phòng lớn trống trải. Trên tường và sàn nhà vẽ đầy những hoạ tiết kỳ quặc. Chính giữa phòng đơn độc duy chỉ một chiếc ghế. Xung quanh là một nhóm người lớn cũng mặc bộ tương tự. Em nghe thấy tiếng ai đó bảo em ngồi. Ngay tắp lự, một người khác đã kịp ấn em xuống ghế, không để em kịp trả lời. Mặt ghế kim loại lạnh toát.
“Đừng lo. Trong bài kiểm tra vừa rồi chúng ta phát hiện được cháu đang mang một căn bệnh hết sức nguy hiểm.”
Giọng nói thật mềm mại nhưng em không biết là ai trong số những người đang đứng kia. Em còn chẳng nhận ra mình bị bịt mắt tự lúc nào. Cố gắng tháo nó ra em mới hay tay chân mình đã bị trói cứng.
“Ta phải tiến hành phẫu thuật khẩn cấp, nếu không mạng sống của cháu sẽ gặp nguy kịch.”
Nói dối. Em chẳng sao cả. Cơ thể hoàn toàn bình thường. Không ho mà cũng chẳng sốt. Bụng dạ cũng ổn cả. Cả người hoàn toàn không đau nhức ở đâu hết.
“Emil! Em đâu rồi!?”
“Ta không để thằng bé bị lây bệnh nên Emil được đưa về phòng rồi, cháu đừng lo.”
Nhưng em nào có lo lắng chuyện đấy. Mình phải đưa thằng bé ra khỏi nơi này, ngay bây giờ, Halua nghĩ!
Em hoảng loạn gọi tên Emil nhưng đáp lại là sự im lặng đến tuyệt vọng. Miệng em bị bịt chặt, dù la lối cỡ nào cũng chẳng ai hay biết…
Thứ đầu tiên sộc vào mũi em là mùi thuốc khử trùng. Tiếp đó là cảm giác lành lạnh đau nhói trên cánh tay. Họ vừa tiêm thứ gì đó cho em. Khi cơn đau tạm lắng, em nghe lén được một mẩu cuộc đối thoại.
“Đây là đứa thứ sáu rồi. Ta không thể thêm bỏ mẫu vật này được…”
“Không. Lần này nhất định sẽ thành công.”
“Chỉ cần con bé giữ lại được chút nhận thức…”
Họ đang nói gì vậy? “Mẫu vật thứ sáu” là sao? Còn “giữ lại được chút nhận thức” nữa?
“Mà kể cả có thất bại thì ta vẫn còn đứa em trai mà, phải không? Em ruột hẳn cũng có khả năng tương tự chứ.”
Em cảm nhận được máu sôi lên trong tĩnh mạch. Bọn họ định giết cả hai chị em em.
Cứu con với Cô! Cứu Emil!
Những câu từ còn chưa kịp thành hình thì bóng đêm đen kịt đã nuốt chửng em.
Halua nghe thấy tiếng ai đó gọi mình. Không, đây không phải giọng cha mẹ em, cũng chẳng phải giọng Cô.
Ai được nhỉ? Emil luôn gọi mình là “Chị” cơ mà. À phải rồi, là một trong số bọn họ. Em ngấy những tiết học đến tận cổ rồi. Ít ra nó không tệ bằng những bài kiểm tra thể chất. Mà khoan, chẳng phải em vừa mới trải qua xong à?
Đúng rồi, sau đó khi em muốn quay lại phòng… Không, em vẫn ở đây mà? Em muốn quay lại lắm mà đâu được phép!
Trong chớp mắt, dòng ký ức trào ngược về em. Halua bật dậy nhìn quanh. Vẫn căn phòng đó, căn phòng với những hoạ tiết kỳ quặc trên sàn và tường. Nhưng có cái gì đó khang khác…
“Halua. Cháu có hiểu tôi nói gì không?”
Em quay người về hướng phát ra giọng nói. Chẳng có ai cả.
“Ở bên này.”
Lần này giọng nói phát ra ở hướng khác. Em quay phắt lại. Văn chẳng thấy ai. Hoá ra đây là thứ bất thường làm phiền em nãy giờ. Em chỉ nghe chứ không nhìn thấy họ.
“Tuyệt vời. Thử nghiệm lần này thành công rồi.”
Bỏ ngoài tai những giọng nói, Halua cúi xuống nhìn chân mình. Sàn nhà sao mà xa dễ sợ. Đây nữa, việc em cao bất thường không thoải mái chút nào. Như thể trong khi em ngủ họ đặt em lên đỉnh cái kệ cao kều, nhưng trong thâm tâm em nghi ngờ khả năng này.
Đôi chân y hệt bộ xương hay được vẽ trong mấy cuốn bách khoa toàn thư, cả cánh tay cũng vậy, chúng mang màu xỉn xỉn của thân cây mục ruỗng. Có thứ thứ gì đó quanh đầu cản tầm nhìn em.
Cái… cái gì đây?
Em cố gỡ thứ đang quấn quanh mình nhưng nó chặt quá đỗi.
Chờ đã… cánh tay kia di chuyển đấy à?
Em chậm rãi nâng cánh tay lên. Quá đỗi bất ngờ, em có thể di chuyển nó tuỳ ý. Em giang rộng sải tay, thử nhúc nhích bàn tay, từ ngón cái, ngón trỏ đến ngón giữa…
Có… có lẽ nào?
Giọng nói lạ lùng kia vẫn ngoan cố ở lại, gì mà “Vũ khí thử nghiệm Số 6” với “hi vọng của nhân loại,” nhưng em chẳng màng.
Em gượng đứng dậy nhưng không thể. Mọi thứ thật hiển nhiên, thứ quấn quanh em chẳng gì khác ngoài chính cơ thể mới của mình.
Không! Không thể nào! Đây không thể là cơ thể mình được!
Halua giãy giụa hết sức. Em muốn thoát khỏi nơi này. Em muốn thoát khỏi cơ thể này. Nhưng đâu có dễ vậy.
Giọng nói kỳ quái bỗng khoác lên mình một tông giọng dịu dàng.
Im đi! Im đi! Im đi!
Em dồn toàn sức vào từng cú nện lên tường. “Dừng lại” – một giọng nói hốt hoảng, nhưng em chẳng bận tâm. Lại thêm nhiều cú đấm nữa. Cảm nhận được cơn đau chạy dọc sống tay, cuối cùng em phải đầu hàng.
Đây… là cơ thể mình. Thứ quái thai này thuộc về mình.
Em sợ sệt đưa tay lên mặt. Hẳn nhiên nó không có cảm giác giống người chút nào. Em không chắc nó có phải khuôn mặt không, nhưng em dám cá mình không còn là “người” nữa.
Thế là hết, chẳng còn cơ hội gặp Emil nữa. Trông mình thế này đứa nhát cáy như nó đời nào dám bắt chuyện.
Nhắc đến Emil em lại nhớ đến những lời họ nói, “Mà kể cả có thất bại thì ta vẫn còn đứa em trai mà, phải không? Em ruột hẳn cũng có khả năng tương tự chứ.”
Còn “Đây là đứa thứ sáu” nữa. Vậy là có ít nhất năm đứa trẻ khác cũng bị biến thành… thứ này giống mình.
Đây có phải là lý do đám trẻ trong toà nhà thưa dần? Vì chúng bị chọn làm chuột bạch cho mấy thí nghiệm trên người thế này? Và chỉ những ai “tương thích” mới được đưa đến nơi đây?
Nếu em là thử nghiệm thành công đầu tiên thì họ hẳn đã hoàn thiện công thức tạo ra con quái vật. Emil còn tương thích giống mình nữa…
Em nghĩ về gương mặt Emil, nghĩ về nụ cười vô tư lự của thằng bé. Mình phải cứu nó. Dòng suy nghĩ trong nháy mắt biến thành nguồn sức mạnh khủng khiếp.
Gồng mình phá xích, Halua bật dậy. Trước tiên mình phải thoát khỏi đây đã. Cơ mà cơ thể mới của em thì vừa sao nổi cánh cửa vốn dành cho người thường. Em vươn tay xé toang khung cửa cuối phòng.
Tiếng chuông báo động reo ing ỏi. Từng tấm kim loại dày cộp nhanh chóng phủ kín bốn bức tường. Halua lật đật chạy tới cố sức cản chúng nhưng bị nguồn lực bất thường hất ngược trở lại.
Mả chẳng phải giờ em đã là “vũ khí” sao? Em là một con quái vật có sức công phá khủng khiếp vừa dễ dàng thổi bay cánh cửa thép nguyên khối kia. Làm gì có chuyện họ để em tự do quậy phá tuỳ ý. Thú dữ phải bị nhốt trong chuồng. Những tấm kim loại này là một phần của hệ thống an ninh đặc chế để chống lại “Vũ khí Thử nghiệm.”
Căn phòng bị nhấn chìm trong bóng tối đen đặc. Tiếng còi báo động mới đây cũng đã tắt lịm. Họ biết em không thể trốn thoát.
Em cố gắng với tới bức tường. Hoa lửa xanh nở rộ giữa không gian cùng tiếng động ing tai khi em bị bắn ngược khỏi bức tường.
Mình phải bảo vệ Emil. Mình SẼ bảo vệ Emil!
Toàn bộ cơ thể em căng cứng, từng khớp xương kêu răng rắc. Tầm nhìn em mờ dần. Thứ gì đó vừa phát nổ.
Chợt em thấy người mình nhẹ bẫng, nguồn năng lượng bí ẩn đang đè nén em đã biến mất tự lúc nào.
Tiếng chuông báo động chói tai lại réo lên lần nữa kéo em về thực tại. Bức tường căn phòng giam em đã gần đổ sụp. Bên ngoài không có vẻ có ai để cản bước em. Họ nằm mơ cũng không ngờ em có thể phá tan hoang căn phòng. Em nhớ lại những giọng nói hoảng loạn đã ra lệnh cho mình.
Một loạt những cánh cửa an toàn đã được hạ xuống bịt chặt hành lang trước mặt. Halua chẳng mảy may quan tâm, với em chúng chẳng khác tờ giấy là bao.
Mình phải đập nát tất cả – mọi thứ ở đây. Mình không để họ biến Emil thành quái vật được.
Lửa giận cháy ngùn ngụt trong em. Em không muốn dập tắt nó, trái lại, em thổi bùng tất cả. Trước mặt em sừng sững bức tường? Giờ chỉ còn là đống đổ nát. Em có thể huỷ diệt thứ gì mình muốn theo những cách chỉ có trong tưởng tượng.
Không biết họ cần sức mạnh này làm gì nhỉ? Bọn em được chọn có phải vì trẻ con thì dễ bảo hơn không? Em thắc mắc.
Giữa khói bụi mù mịt là hình bóng những tà áo trắng bỏ chạy trong hoảng loạn. Không ai được thoát. Halua với tay tóm gọm nạn nhân xấu số gần mình nhất và nghiến chặt. Như trái cà chua chín, em dễ dàng bóp nát cơ thể họ.
Emil đâu rồi? Cả Cô nữa? Hay Cô đưa Emil đi rồi?
Không, chẳng có đâu, Cô thừa biết chuyện mình đang làm, biết chuyện các cặp song sinh được nuôi để trở thành quái vật. Cô chỉ đơn thuần là bảo mẫu cho bọn họ thôi.
Ngoảnh lại, em thấy Cô đã đứng trước mặt tự bao giờ. Vẫn khoác chiếc áo choàng trắng như thường lệ, Cô ngẩng lên nhìn em.
Em muốn tin Cô. Em nhớ mình hạnh phúc ra sao khi nghe Cô nói cô thương em. Em thích giọng mỗi khi cô kể chuyện.
Môi Cô khẽ cử động. Hình như Cô đang gọi em, Cô nói cô xin lỗi.
Không thể tha thứ cho Cô được!
Em giận tím người, trái tim thắt chặt như sắp nổ tung. Mắt em như bị che lại. Hoảng loạn, Halua gạt phăng thứ đang cản đường em. Vạt áo trắng văng sang bên, nhuộm đỏ bức tường….
Dối trá! Tôi ghét các người!
Em sụt sùi rồi gào thét. Nhưng chẳng có lấy một giọt nước mắt hay bất cứ tiếng động nào. Thế mà em vẫn khóc. Thế mà em vẫn gào.
Chợt em tóm được hình ảnh mình trong gương. Gương mặt tròn với cặp mắt vằn đỏ máu của một con quái vật. Ơ mà lạ thật, em chẳng bận tâm, trái lại hình ảnh kia còn khiến em bật cười.
Chạy đi Emil! Chạy thật xa khỏi đây. Chạy đến nơi không có đám người lớn trong bộ đồ thí nghiệm, đến nơi không có Cô, đến nơi chẳng có ai cả.
Bao lâu rồi nhỉ? Mới đây mà cảm giác như đã vài ngày vậy. Mình đập phá thế đã đủ chưa? Em hi vọng câu trả lời là rồi.
“Chị à?”
Ai lại gọi một con quái vật là chị được. Ngoảnh lại, em thấy trước mặt mình là Emil. Thằng bé với tay về phía em, mặt đượm buồn.
Quên béng mất ngoại hình hiện tại, Halua vội vã chạy tới. Đi, đi nhanh thôi Emil. Cùng chạy đến nới xa thật xa với chị. Lòng nghĩ vậy nhưng chân em không chịu nhúc nhích. Toàn thân em như hoá đá. Thường thì em đã có thể dễ dàng cử động. Em biết rõ điều này. Nó chẳng tốn sức đến vậy. Nhưng…
“Chị à, em…”
Emil đã bị biến thành vũ khí sống, hệt như em. Thằng bé trông vẫn vậy nhưng giờ với đôi mắt khủng khiếp có thể hoá đá mọi thứ trong tầm nhìn.
Chị không thể bảo vệ em. Chị rất muốn nhưng…
Có thứ gì lại giằng xé nơi trái tim em, như muốn nổ tung. Đó có phải là sự tức giận? Hay là nỗi sầu não?
“Chị xin lỗi.”
Ổn rồi.
Halua mỉm cười. Khuôn mặt em đã hoá đá phân nửa. Em không biết mình có thể mỉm cười nữa không. Nhận thức em đang nhoà dần, điều này thì em chắc chắn.
“Họ nói sức mạnh của chị quá nguy hiểm nên… nó phải bị phong ấn. Em xin lỗi.”
Nhìn em nước mắt lưng tròng cũng đau đớn lắm rồi. Xin em. Hoá đá chị thêm đi. Đừng để chị thế này. Đừng để chị tỉnh giấc lần nữa…
Giấc mơ khi hoá đá của em sẽ mang sắc màu gì đây?
Giọng Emil nhỏ dần. Halua thả người chìm vào giấc ngủ dài…