Witches’ Sabbath
Type
Release Date
Category
CUỘC HỌP PHÙ THUỶ
Kinh hãi và hoảng loạn, tàn dư của loài quỷ.
Ngợi khen và sùng bái, nghiệp chướng của âm dương.
*
Tôi nghe danh cô ta lần đầu tại một thị trấn xa lắc ở nửa cuối cuộc hành hương.
Cuộn tròn giữa màn sương khói mờ, ngôi làng nhỏ đã quá quen với những chuyến ghé thăm của đám shade. Có lẽ cũng bởi vậy mà người dân nơi đây cả ngày chỉ nhốt mình trong những căn nhà kiên cố như lô cốt. Nhìn từ xa, thiết kế của thị trấn khiến ta liên tưởng tới hình ảnh tổ nhện với mỗi ngôi nhà tượng trưng cho một bọc trứng.
Tôi tập trung toàn bộ thanh thiếu niên trong làng tới nghe bài thuyết giáo về giá trị của lòng khoan dung và cái tâm an yên. Điều này đã trở thành thông lệ ở mỗi điểm dừng chân. Nhưng vừa ngợi khen sự can đảm của thị trấn trước mối hiểm hoạ mang tên shade thì từ giữa đám đông, một cậu nhóc cau có bật dậy ngắt lời tôi.
“Cô chả biết cái quái gì cả. Nghe này, bọn tôi không sợ đám shade. Quanh đây có con quái vật còn kinh khủng hơn nhiều… Đồ khốn bị nguyền!”
Tiếp lời cậu là những tiếng thở dài não nùng rồi tất cả đều lắng xuống, chỉ còn sự im lặng đến ngột ngạt. Anh chàng Dimo vừa rồi cười khểnh nhìn tôi lúng túng trước đám đông.
“Liệu cô có nhã hứng rao giảng giá trị của lòng khoan dung cho loại người này không? Hả nhà truyền đạo trẻ?” Cậu chàng hỏi tôi, giọng không giấu vẻ giễu cợt.
Trước giờ tôi vẫn quen được mọi người tôn trọng và ngưỡng mộ, vì cả kiến thức lẫn ngoại hình của bản thân. Đi truyền đạo tôi mới vỡ lẽ, lý tưởng về một thế giới hoàn mĩ không lọt tai những người thuộc tầng lớp hạ lưu, những người chân lấm tay bùn kiếm ăn cả ngày, những người nghèo nàn cả về thể xác và trí tuệ. Trên chặng đường đã qua tôi không nhớ nổi số lần những con người thất học này chế nhạo và coi thường mình. Nhưng tôi hiểu họ không có lỗi, họ chỉ chưa thông tường mọi chuyện và điều này hoàn toàn có thể tha thứ. Những lúc như vậy tôi luôn đáp lại họ bằng một tấm lòng nhiệt thành và nụ cười ấm áp. Tất cả những trở ngại đó còn thôi thúc tôi tiếp tục cống hiến hơn nữa, để giúp đỡ những mảnh đời kém may mắn, ví dụ như cậu Dimo đây.
“Tôi nghe đồn chỉ một cái chạm từ đám shade cũng để lại cơn đau bỏng rát nhớ đời. Tuy chưa gặp ai có tình trạng tương tự nhưng tôi biết họ phải chịu khổ thế nào. Tôi thật sự không hiểu tại sao các bạn có thể đối xử tàn tệ với cô ấy đến vậy.”
Đáp lại bản tuyên ngôn hùng hồn của tôi là những ánh mắt thờ ơ xa xăm.
*
Tôi lang thang khắp thị trấn với mong mỏi gặp được người có thể thoả mãn cơn khát thông tin về cô gái bí ẩn. Định kiến của dân làng với cô gái là một trở ngại lớn. Một vài còn tỏ vẻ ngần ngại khi được hỏi về cô nhưng phần lớn đều đều hăng hái thảo luận, hay chính xác hơn, rủa sả cô. Tuy vậy, ít nhất tôi cũng làm rõ được một thông tin, cô gái bị nhập cùng ngày bà mất, người thân duy nhất của cô. Họ nói mất mát này đã đốn gục cô, thôi thúc cô giao du với đám shade. Đây cũng là nguyên do cho dáng vẻ quái dị hiện tại của cô. Ngày qua ngày, cô lấy việc săn lùng cả shade lẫn người làm thú tiêu khiển. Vào những ngày ngoại lệ hiếm hoi, cô sẽ mò vào làng để quyến rũ đàn ông… Càng nghe những lời bịa đặt hoang đường này tôi càng thương cảm cô gái lạ mặt. Tôi thật lòng muốn được che chở cô khỏi những thù ghét nơi đây.
Đáp lại lời ngỏ muốn được gặp cô gái là những cặp mắt soi xét. Không nản lòng, tôi quyết định trả cậu nhóc Dimo một khoản kha khá để được dẫn đường tới nhà cô.
“Vung tiền để được nhòm ngó một đứa nửa người nửa shade… và cô tự nhận là nhà truyền đạo ha! Ở rạp xiếc không có thứ tương tự à?” Tôi bỏ ngoài tai những lời châm chọc của cậu nhóc. Sớm thôi, tôi sẽ có cơ hội cứu rỗi linh hồn đáng thương kia.
*
Khi thị trấn bị sương mù lấp tầm nhìn cũng là lúc con lộ trước mặt đột ngột mở rộng. Trước mặt tôi và Dimo là một trảng đất khá rộng rãi. Nằm gọn chính giữa là cùng một loại nhà như tôi đã gặp trong làng nhưng có vẻ đã xuống cấp khá nhiều. Tường bao ngôi nhà đỏ quạch những rỉ sét, đây đó lỗ chỗ các vết nứt lớn nhỏ.
“Đến rồi đấy.”
Nghe Dimo nói nhưng tôi vẫn không tin vào mắt mình. Chỗ này mà có người sống sao? Chạy vội lại trái nhà, tôi cất tiếng gọi nhưng không lời hồi đáp. Ngó vào trong, thứ chộp lấy cái nhìn của tôi một vòng hoa đan tay xinh xắn cùng bức tranh có nét chì hết sức ngô nghê treo trên tường. Ngoảnh lại, tôi dõng dạc gọi Dimo, giọng phấn khởi.
“Coi này, tôi biết mà. Cô ấy vẫn trân trọng cái đẹp. Chẳng có lý do gì để phân biệt đối xử cả.”
Chưa dứt lời tôi chợt nghe tiếng nhiều cặp chân lạ. Bầu không khí trong nháy mắt trở nên đặc quánh. Dimo mặt cắt không còn hột máu khi ngửi thấy mùi tanh nồng. “Chết tiệt! Là đám shade-“ Cột máu nóng trào ra từ bên sườn cắt lời cậu, phủ lên người tôi thứ chất lỏng nhớp nháp. Từ trong bụi xuất hiện một con shade, những ký hiệu hình vòng màu vàng nhịp nhàng toả ra khắp cơ thể đen kịt.
Tôi muốn hét nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại. Thêm nhiều shade nữa xuất hiện bao vây tôi, mỗi lúc một gần. Chúng để lại sau lưng tiếng lõm bõm gớm ghiếc với từng bước đi. Màn sương dày đặc siết chặt lấy tôi còn mùi hôi thối không ngừng tấn công các giác quan. Thứ gì sẽ giết tôi trước, ngạt khí hay đám shade?
Đã buông xuôi tính mạng mình cho số phận nhưng tâm trí tôi bị kéo lại hiện tại bởi một chấm ảnh nơi đáy mắt. Điều tiếp theo tôi còn nhớ là tiếng gió rít, tiếng gầm lớn cùng tiếng kim loại nghiến vào da thịt. Đám shade mới đây còn vây quanh tôi giờ đã bị chém nát bươm. Dụi mắt, tôi thấy trước mắt mình một cô gái, trên tay là hai món vũ khí cỡ bự. Cô mặc bộ đồ hở hang đến đáng xấu hổ, miệng cười ngoác tận mang tai.
“Thấy sao, lũ khốn chết tiệt? Tao sẽ băm vằm tất cả chúng mày!”
Tôi sốc khi nghe những lời tục tĩu tuôn ra từ miệng cô gái. Đôi mắt cô như bốc lửa còn quần áo vấy máu dính bết lấy da thịt vẽ nên một khung cảnh khiêu gợi đến kỳ quặc. Đây… là cô gái trong lời đồn sao?
Quên hết nỗi sợ về đám shade, tôi đứng đó như trời trồng, miệng há hốc còn mắt dán chặt vào cô gái, người khác hoàn toàn tưởng tượng của tôi. Mãi sau tôi mới nhận ra Dimo bên cạnh đang gào thét trong đau đớn.
“Cậu bị thương nặng không?”
“Cô cũng thấy chứ?” Dimo hổn hển.
“Trông cô ta khác gì con quái vật không? Thẳng tay giết đám shade dù bản thân cũng chẳng khá gì hơn. Sẽ có ngày cô ta giết con người cho coi! Nghe lời tôi và biến khỏi đây đi!” Ôm nửa người bị thương, Dimo nặng nề lết đi.
Tôi gọi với theo.
“Này, chờ đã! Cô ấy vừa cứu ta đấy! Sao cậu vẫn ghét cô ta thế? Sao cậu không chịu chấp nhận cô ấy cũng chỉ là một con người bình thường như chúng ta?” Dimo ngẩn người nhìn tôi. Vẻ khó chịu trên khuôn mặt cậu nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng.
“Thứ đó không phải người. Nó khó hiểu thế à linh mục trẻ? Nghe này, tôi không có định kiến khỉ khô gì cả. Con người ghét quái vật là lẽ hiển nhiên, vậy thôi!” Nói đoạn Dimo khập khiễng rời khỏi, mau lẹ đến đáng ngạc nhiên.
*
Trảng đất chỉ còn mình tôi và cô gái. Củng cố lại quyết tâm, tôi quyết định lại gần bắt chuyện. Tôi đoán cô đã nghe được phần nào cuộc hội thoại vừa rồi, dù cô vẫn giữ im lặng.
“Cô có bị thương không?” Tôi hỏi. Vẫn là im lặng. Cô gái tránh mặt tôi. Thấy máu chảy ròng ròng dọc đùi cô, tôi vội vã tháo chiếc khăn, định bụng sẽ dùng thay băng gạc. Nó đã vấy máu Dimo và chưa được khử trùng nhưng có còn hơn không.
“Để tôi băng nó lại nhé!” Tôi đề nghị. Trái với những gì tôi nghĩ, cô gái chỉ im lặng đứng đó, không hề có ý định phản đối. Tôi khẩn trương quấn chiếc khăn quanh vết thương trên đùi cô. Cơ thể cô hơi giật nhẹ mỗi khi ngón tay tôi lướt qua da, một phản ứng rất “con gái.” Nghĩ đến đây tôi bất giác mỉm cười.
“Chúng ta nói chuyện chút được không? Tôi muốn làm bạn với cô.” Nói bộ tôi nối gót cô vào căn chòi. Tôi biết mình có hơi đường đột nhưng lúng túng giống cô ấy cũng chẳng giúp gì hơn. Sau một thoáng lưỡng lự tôi quyết định ngồi xuống tấm ván ẩm ướt đã mục ruỗng phân nửa. Hắng giọng, tôi bắt đầu bài thuyết giảng như thường lệ về giá trị của lòng khoan dung và thiện chí. Lần này, không biết có phải do thấu hiểu sâu sắc tình cảnh éo le hiện tại của cô không mà bài nói của tôi nhiệt thành gấp bội.
Bài giảng kết thúc cũng là lúc trời đã khuya, cô gái cũng say giấc tự khi nào. Một mình giữa chốn hoang vu, chỉ có túp lều lụp xụp náu mình và nỗi lo bị shade tấn công thường trực… Ôi số phận mới nghiệt ngã làm sao. Ngồi miên man với dòng suy nghĩ, tôi cảm thấy mí mắt mình nặng dần…
*
Cái lạnh thấu xương kéo tôi dậy khỏi giấc ngủ li bì. Không rõ đã bao lâu nhưng bên ngoài trời vẫn tối mò, mặt trời còn đang say giấc. Nghiêng người sang cạnh, chỗ cô gái nằm trống không. Căng mắt quét không gian phía trước, tôi phát hiện vệt máu dài dẫn tới cánh cửa. Không phí thời gian, tôi chạy vội ra ngoài, lòng đầy lo lắng.
Lơ lửng trong màn sương mờ, tôi cảm nhận được sự hiện diện của ai đó sâu trong lùm cây ven đường. Toan cất tiếng gọi tôi mới nhớ mình không hề biết tên cô. Màn đêm yên tĩnh bỗng bị xé toạc bởi tiếng thở hổn hển hoang dại. Nhưng không thể lầm được, đây là tiếng cô gái kia. Vết thương hở miệng sao? Nên cô ấy mới ra đây để không làm phiền mình?
Tò mò, tôi dấn bước tới.
“Cô không sao chứ? Để tôi xem qua vết thương…” Màn sương mờ dần vẽ nên bóng hình cô gái. Tôi há hốc mồm.
Quả đúng như lời đồn.
Nửa trái cơ thể cô gái phập phùng một khối đen thù lù. Trông nó như một thực thể có ý thức riêng đang sống nhờ trên cơ thể cô. Đoán cô đã biết sự hiện diện của mình, tôi cố hết sức không để lộ vẻ kinh tởm. Lẩm nhẩm lời khẩu quyết “mọi người đều là bè bạn,” tôi nặn ra một nụ cười. Nhưng tôi để ý thấy cái nhìn của cô không dành cho mình. Lần theo nó, mắt tôi dán chặt vào thứ đang nằm gọn trong tay trái cô.
Mới đầu tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Toàn bộ cơ thể tôi run lên khi bộ não chậm chạp xếp lại từng mảnh ghép. Thứ trên tay cô là… dương vật đàn ông. Tôi dụi mắt để chắc chắn mình không lầm. Nó vẫn ở đó, gân guốc chạy dọc thân, có giật nhẹ đôi chút.
Không chỉ bị nhập, cô ta lưỡng tính!
“Tôi không thể kiểm soát bản thân… vào những đêm sau khi săn lũ shade…” Đó là những lời đầu tiên cô gái nói với tôi. Mắt nheo lại, hai hàng môi mỏng khép hờ tạo nên vết cắt trên mặt. Đồng tử cô khoá chặt lấy tôi nhưng tay vẫn không ngừng chuyển động. Tiếng thở hổn hển, tròng mắt đảo ngược. Tôi biết quá rõ cái gì đang chờ phía trước.
“Thôi đi!”
“Đừng lại gần, đồ… quái vật!”
Cuống cuồng bò nhưng tôi vẫn không tài nào thoát được âm thanh ám ảnh ấy. Nó là tiếng kêu chói tai không ra cười cũng chẳng giống khóc.
Khiếp hãi. Thật sự khiếp hãi. Kinh tởm. Ghê rợn. Buồn nôn. Tôi ghét cô. Kinh tởm. Ghê rợn. Tôi không hiểu nổi. Tôi không muốn hiểu. Kinh tởm. Ghê rợn.
Tôi có thể cảm nhận được thứ cảm xúc xấu xí trước giờ tôi chưa từng biết chảy trong huyết quản. Tôi nhận ra mình đang khóc. Nhanh chẳng kém, tôi thấy mình bò trên nền, nôn mửa.
*
Và đó là toàn bộ trải nghiệm của tôi và cô gái. Một đêm đã thay đổi con người tôi mãi mãi. Cuộc gặp đã đục thủng bức đập vẫn ngăn thứ xúc cảm tiêu cực trong tôi, để chúng mặc sức tung hoành.
Tôi ghét cô ta. Tôi căm hận cô ta. Tôi khiếp hãi cô ta. Cô ta thật kinh tởm. Đầy thù hằn. Đáng sợ. Cô ta thật đáng sợ.
À nhưng làm ơn chớ hiểu nhầm. Tôi không có thành kiến gì hết. Cô ta đâu phải con người. Với dáng vẻ khiếp đảm và kinh tởm vậy thì không. Và con người muốn lũ quái vật… chết cả đi cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên. Phải không? Ai có thể nói tôi sai nào?
Tôi không sai… chứ? Phải vậy không? Phải vậy không? Tôi không tàn độc. Tôi không phải loại xấu xa. Tôi là người tốt. Phải vậy không? Tôi có sai không? Tôi không sai mà. Phải chứ?
Phải chứ?